Hai người bàn luận về chuyện học tập suốt một quãng đường, cuối cùng cũng trở về đại đội trước giờ đi làm buổi chiều.
Chu Ý Hành đi trả xe bò, còn Tô Bối thì đến tìm Bí thư báo cáo tình hình lần này.
Vừa bước vào cửa, đã thấy trong nhà lúc này có khá nhiều người, không khí vô cùng nặng nề.
"Có chuyện gì vậy?"
Tô Bối không nhịn được lên tiếng.
Mọi người trong nhà lúc này mới phát hiện cô đã về, sắc mặt Bí thư Trương dịu đi: "Tiểu Bối về rồi, mọi việc thế nào?"
"Rất thuận lợi."
Tô Bối từ trong túi lấy ra một xấp tiền đặt lên bàn: "Đây là tiền hàng."
Trên mặt Bí thư Trương cuối cùng cũng lộ ra nụ cười, bàn tay cầm xấp tiền cũng hơi run rẩy: "Tốt, tốt, tốt quá!"
Tuy số tiền này không phải là nhiều nhất ông ấy từng thấy, nhưng đây là số tiền đầu tiên mà xưởng của đại đội họ kiếm được, điều này có ý nghĩa cho tương lai của xưởng, cho những ngày tháng tốt đẹp của các đội viên.
Bí thư Trương trân trọng nhét hết tiền vào ngăn kéo khóa lại, dây chìa khóa thì treo vào thắt lưng quần, lại nhét vào trong, lúc này mới yên tâm.
"Tiểu Bối, chuyện này lát nữa nói, bác sắp xếp chút việc trước."
Ông ấy nhìn mọi người trong phòng: "Lát nữa các chú đi cùng đại đội trưởng đến đại đội Hướng Dương, bắt người về, cố gắng đừng để lộ tin tức, kẻo người ta chạy mất."
Tô Bối nghe vậy ngạc nhiên, đến đại đội Hướng Dương bắt người?
Đại đội Hướng Dương là đại đội bên cạnh họ, cách đây không xa, nhưng họ thường ngày sản xuất sinh hoạt không có liên quan gì, họ đi bắt ai?
Bí thư Trương như nhìn ra được sự nghi ngờ của cô, giải thích: "Chuyện phóng hỏa đã điều tra ra rồi, là một tên du côn ở đại đội Hướng Dương, có người thấy hắn lén lút đến nhà xưởng, sau đó thì cháy."
Quả nhiên là như vậy, Tô Bối cũng đã nghĩ đến đây.
"Nhưng hắn đốt kho của chúng ta làm gì?"
"Ai mà biết được, làm chuyện thất đức ấy mà! Đợi bắt được người về, nhất định phải cho thằng nhãi này nếm mùi!"
Bí thư Trương tức giận nói một hồi, sau đó chuyển chủ đề, hỏi về những chuyện xảy ra trong chuyến đi này của Tô Bối.
Tô Bối kể lại cặn kẽ mọi chuyện, đương nhiên là giấu đi việc Chu Ý Hành đã rời đi.
Bí thư Trương gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng với hai người: "Đại đội chúng ta đúng là có nhân tài. Cháu và thanh niên trí thức Chu đều là công thần của đại đội Bình An. Tiểu Bối, lần này cháu làm rất tốt, sau này hãy tiếp tục phát huy."
Nhận được lời khen, Tô Bối cười bẽn lẽn rồi nói về dự định tiếp theo của mình: "Bí thư, gần đây tòa nhà bách hóa không nhập hàng, nhưng xưởng của chúng ta không thể ngừng sản xuất, cháu định ngày mai sẽ đi một vòng các hợp tác xã ở các Công xã khác để quảng bá hàng của xưởng mình."
Bí thư Trương đương nhiên không có ý kiến. Tô Bối bây giờ là nhân viên, công việc của cô chính là chạy đôn chạy đáo lo liệu mấy nghiệp vụ này.
"Được, cháu cứ tự xem mà làm, có khó khăn gì thì cứ nói, đại đội chúng ta sẽ phối hợp."
Nghe được lời này, Tô Bối vui vẻ đồng ý.
Ra khỏi trụ sở đại đội, Tô Bối đến nhà xưởng. Lúc này Phan Tú Vân đang cùng thợ may Tôn cắt vải, thấy cô đến liền buông công việc trong tay xuống.
"Tiểu Bối về rồi."
Tô Bối cười tủm tỉm bước tới ôm lấy cánh tay bà: "Mẹ, mẹ có nhớ con không?"
Phan Tú Vân dùng ngón tay ấn nhẹ vào trán cô: "Nhõng nhẽo cái gì, mau nói cho mẹ biết tình hình thế nào."
Tô Bối cười tủm tỉm buông bà ra, thấy mọi người trong phòng đều đang nhìn mình với ánh mắt nóng rực, cô ho nhẹ một tiếng: "Tiền hàng ở tòa nhà bách hóa đã được thanh toán đầy đủ rồi. Chủ nhiệm Trương nói, đợi bán gần hết hàng sẽ đặt thêm đơn mới."
"Tốt quá rồi!"
Mọi người đều rất vui mừng, đây là một khởi đầu tốt đẹp. Nhà xưởng có đơn hàng thì công việc của họ sẽ được giữ lại. Tuy kiếm được điểm công giống như ra đồng làm việc, nhưng công việc trong xưởng vẫn nhẹ nhàng hơn, lại còn có thể nhận đủ điểm công. Xưởng kiếm được nhiều thì đến cuối năm điểm công cũng sẽ càng có giá trị.