Chương 279: Có một số người thật chẳng có chút tình nghĩa nào

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:45:06

Giờ nghỉ trưa, Tô Bối lấy cơm xong về ký túc xá ăn thì thấy Giang Viện đang lục lọi trên giường mình. "Cậu làm gì thế?" Tô Bối hỏi. Giang Viện vừa lục lọi vừa nói: "Không có, đi đâu mất rồi? Máy ghi âm của mình mất rồi." Máy ghi âm là vật quý giá, giá cả đắt đỏ, vì hình dáng của nó mà mọi người đều gọi là "cục gạch". Gần đây trong trường thường xuyên xảy ra chuyện trộm "cục gạch", Giang Viện nghi ngờ có phải bị người ta trộm mất rồi không. Tô Bối lại không để tâm: "Cậu nghĩ kỹ lại xem mình để ở đâu rồi." "Mình tìm hết rồi. Mình nhớ là để trên giường, tối qua mình còn nghe mà. Ơ, hình như không phải, hình như mình để trong cặp sách... Lẽ nào bị trộm thật rồi?" Tô Bối có chút cạn lời: "Cậu tìm kỹ lại đi!" Chuyện này cô cũng không giúp được. Rất nhanh sau đó, mấy người kia cũng trở về. Hôm nay Lưu Ngọc Nam xin nghỉ không ở đây, chỉ có bảy người bọn họ vừa ăn cơm vừa trò chuyện. "Các cậu nói xem Lưu Ngọc Nam có đi báo công an không?" Trương Tinh đáp: "Ai mà biết được. Nếu cô ta thông minh thì sẽ đi báo công an." Dù sao thì cách này là tốt nhất cho cô ta. Cô ta và gã đàn ông kia chỉ mới đính hôn, tuy hủy hôn có thể sẽ bị người ta bàn ra tán vào nhưng cũng không phải chuyện gì to tát, hiệu trưởng sao có thể vì chuyện này mà đuổi học cô ta chứ? Nhưng trong chuyện này, rõ ràng hiệu trưởng không hữu dụng bằng công an. Có công an can thiệp, cô ta chỉ cần trả lại tiền thì chuyện này cũng coi như xong. Dù sao cô ta cũng chỉ là một thanh niên trí thức xuống nông thôn. Chuyện này xong xuôi, có lẽ cả đời này cũng sẽ chẳng giao du gì với gia đình đó nữa, có là chuyện gì to tát đâu? Mấy người gật đầu, cảm thấy lời Trương Tinh nói có lý. Trước giờ học buổi chiều, Lưu Ngọc Nam quay về. Vừa bước vào thấy mọi người đều ở đây, ánh mắt cô ta lóe lên vẻ mất tự nhiên. "À, mọi người đều ở đây à!" Mấy người sững sờ, không ngờ cô ta lại chủ động bắt chuyện. Tiền Lệ lập tức nở nụ cười: "Phải đó, vẫn chưa đến giờ học." Lưu Ngọc Nam cười nói: "Vậy thì tốt quá, cứ tưởng không kịp đi học rồi." Tiền Lệ cười cười, thấy nụ cười của cô ta không có vẻ gì u ám thì không nhịn được hỏi: "Chuyện của cậu giải quyết xong chưa?" "Ừm." Lưu Ngọc Nam nói xong, ngẩng đầu nhìn mọi người, giọng điệu có chút châm chọc quái gở. "Giải quyết xong rồi. Có một số người thật chẳng có chút tình nghĩa nào. Nhưng dù vậy, tôi cũng đã giải quyết xong chuyện rồi." Cái "một số người" này không cần nói cũng biết, chắc chắn là ám chỉ Giang Viện và mấy người Tô Bối. Trương Tinh không nhịn được nói: "Vốn dĩ là chuyện của cậu, giải quyết hay không thì liên quan gì đến chúng tôi." Giải quyết xong thì xong thôi, lẽ nào bọn họ sẽ không vui vì cô ta đã giải quyết xong chuyện? Coi bọn họ là loại người gì vậy! "Xì!" Trương Tinh liếc mắt một cái. Rất nhanh đã đến giờ, mọi người tản đi. Giang Viện và Tô Bối đi trên đường, vẫn còn phàn nàn. "Cậu nói xem sao tự dưng lại mất được chứ? Mình mới mua hồi khai giảng mà!" Tuy cô ấy không thiếu tiền nhưng cũng không thể không quan tâm. Tô Bối chau mày: "Cậu có chắc là mất ở ký túc xá không?" Giang Viện là người đãng trí, nghe vậy bèn nói: "Mình chỉ nhớ tối qua nghe xong mang lên giường, nghĩ đến buổi học hôm nay lại nhét vào cặp sách. Mình cũng không biết mất ở đâu, tóm lại là hôm nay đi học lục cặp sách thì không thấy nữa." Nghe vậy, Tô Bối không hiểu sao lại nghĩ đến Lưu Ngọc Nam. Tuy nghĩ xấu cho người khác như vậy là không tốt, nhưng trong lòng cô cứ không kìm được mà nghĩ thế. Lưu Ngọc Nam rốt cuộc đã giải quyết hai mẹ con kia như thế nào? Cô không nói chuyện này với Giang Viện, dù sao cũng chỉ là suy đoán, không thể tùy tiện đổ tội cho người khác. Nhưng sau đó, cô bắt đầu để ý đến Lưu Ngọc Nam.