Chương 91: Mau chạy đi, công an đến bắt người rồi!
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:36:58
Chưa đi được bao xa, có người lén lút đi theo cô, khi đến một con đường vắng người, người phía sau gọi cô một tiếng.
"Em gái!"
Tô Bối quay đầu lại, thấy một người đàn ông mặt mày gian như chuột xuất hiện sau lưng mình.
Cô giật mình, cố ra vẻ bình tĩnh: "Anh có việc gì sao?"
Người đó nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: "Em gái, chỗ em có đồ tốt phải không?"
Trong lòng Tô Bối lộp bộp, quả nhiên là nhắm vào mình.
"Ý gì? Chỗ tôi là rau củ mang cho nhà dì Hai."
Cô ôm chặt cái gùi của mình, suy nghĩ làm thế nào để thoát thân.
Người đàn ông thấy được sự căng thẳng của cô, giải thích: "Em gái, em đừng sợ, anh chỉ muốn mua chút đồ của em thôi, trước đây đều mua ở nhà chị Chu, hôm nay nhà chị ấy bị hốt rồi, anh chỉ có thể ra ngoài tìm thôi."
Tô Bối vẫn không buông lỏng cảnh giác, người này sao lại tìm đến cô, chẳng lẽ anh ta biết cô chính là người giao hàng cho chị Chu?
"Không biết anh đang nói gì, đừng đi theo tôi, đi theo nữa tôi báo công an đấy!"
Cô chạy nhanh rời đi, một mạch chạy đến nhà dì Hai Phan.
Cho đến khi vào sân, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Bối, sao vậy?"
Dì Hai Phan lúc này lại ở nhà, thấy vẻ mặt hoảng hốt của cô, vội vàng chạy ra đón.
Tô Bối hít sâu một hơi, theo dì Hai Phan vào nhà.
Nhận lấy ly nước dì Hai Phan rót, cô tu ừng ực hết một ly lớn.
"Dì Hai, dượng Hai của cháu đâu ạ?"
Dì Hai Phan không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn dáng vẻ của cô, cũng không khỏi lo lắng.
"Dượng Hai của cháu đi từ sáng sớm, dì cũng không biết đi đâu, có chuyện gì vậy?"
Tô Bối không muốn dì ấy lo lắng, lắc đầu không nhắc đến chuyện bên chị Chu.
"Không có gì đâu ạ, chỉ là muốn hỏi dượng Hai của cháu bình thường bán hàng ở đâu thôi."
Dì Hai Phan nghĩ một lúc rồi nói: "Hình như là ở bên chợ đen thì phải!"
"Chợ đen? Dì chắc chứ?"
Dì Hai Phan gật đầu: "Ừ, là chợ đen."
Hỏng rồi!
Chỗ chị Chu bị hốt rồi, chợ đen chẳng lẽ lại an toàn sao?
Tô Bối lập tức đứng dậy: "Dì Hai, cháu còn chút việc, đi trước đây ạ."
Để chiếc gùi lại nhà dì Hai, Tô Bối nhanh chóng ra khỏi cửa. Cô phải đến gần chợ đen xem sao để báo tin cho dượng ấy.
Chợ đen không có gì thay đổi so với mọi khi. Tô Bối quan sát một lúc lâu, phát hiện mọi thứ đều bình thường, cô thở phào nhẹ nhõm rồi đi vào.
Đi một vòng bên trong, Tô Bối không thấy bóng dáng dượng ấy đâu. Đang định rời đi thì cô nghe thấy tiếng bước chân dồn dập.
Có người lớn tiếng hô hoán: "Mau chạy đi, công an đến bắt người rồi!"
Tô Bối giật mình, sao lại đến đúng lúc này chứ!
Cô quay người bỏ chạy, nhưng công an đã xuất hiện ngay sau lưng.
"Đứng lại, đứng lại cho tôi!"
Một nhóm người nhanh chóng chạy về phía Tô Bối. Nghe tiếng bước chân ngày càng gần sau lưng, cô hoảng hốt chạy trốn, không kịp chọn đường.
Cô lao nhanh về phía trước, không ngờ trước mặt lại là một bức tường, hóa ra cô đã chạy vào ngõ cụt!
Tiêu rồi!
Trong lòng Tô Bối thầm than khổ. Đúng lúc này, cánh cửa lớn bên cạnh hé ra một khe hở, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng vươn ra, kéo tuột cô vào trong.
"Ưm..."
Tô Bối giật mình, vừa định lên tiếng đã bị bịt miệng. Bàn tay này thô ráp, khô khốc nhưng lại thoang thoảng mùi hương thanh mát, là tay của một người đàn ông.
Cô ngẩng đầu lên, đập vào mắt là chiếc cằm tinh xảo, yết hầu trên cần cổ thon dài khẽ chuyển động.
Anh không nhìn cô mà đang nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Là thanh niên trí thức Chu!
Tô Bối đưa tay nắm lấy tay anh, ý bảo anh buông ra. Lúc này đối phương mới cụp mắt xuống, đôi mắt vốn luôn ôn hòa giờ đây lại lạnh lùng, băng giá.
Tô Bối bất giác nuốt nước bọt, ra hiệu mình sẽ không lên tiếng, lúc này đối phương mới buông tay.
Cuối cùng cũng được tự do, Tô Bối ghé sát vào nhìn ra ngoài nhưng lại bị kéo giật lại, lôi về phía sau.