Cô đi tới, nghi hoặc hỏi: "Xuân Mai, mẹ em đâu rồi?"
Phan Xuân Mai khẽ cúi đầu, môi mím chặt.
"Mẹ em không đến nữa."
Tô Bối ngẩn người.
"Tại sao vậy?"
Rõ ràng đã được chọn rồi, tại sao lại không đến?
Vẻ mặt Phan Xuân Mai buồn bã, lại có chút tức giận.
"Hôm qua thím Hai bị loại, về nhà là bắt đầu quậy, cứ bắt bà nội em đến tìm. Bà nội em không đồng ý thì thím ấy đòi về nhà mẹ đẻ."
"Vậy bây giờ mợ ấy đâu rồi?" Tô Bối hỏi.
Phan Xuân Mai càng tức giận hơn: "Ở nhà đấy ạ. Thím ấy không cho mẹ em đến, bảo là nếu mẹ em đến đây hưởng phúc, để thím ấy ở nhà làm trâu làm ngựa thì thím ấy sẽ ly hôn với chú Hai. Mẹ em không còn cách nào khác nên không đến nữa."
Tô Bối nghe xong cũng tức thay, đây là loại người gì vậy!
Không thể thấy người khác tốt hơn mình sao!
Cô thở dài, vỗ vai Phan Xuân Mai: "Em cứ làm việc cho tốt, biết đâu sau này còn có cơ hội."
Cô cũng không muốn nói nhiều nữa, quay người đi tìm Phan Tú Vân kể lại chuyện này với bà.
Sắc mặt Phan Tú Vân rất khó coi, một lúc lâu sau mới dịu lại.
Qua cơn tức, Phan Tú Vân bắt đầu suy nghĩ phải làm sao.
"Hay là nghĩ cách gì đi?"
Cứ làm loạn mãi cũng không phải cách, có còn muốn sống yên ổn nữa không chứ.
Tô Bối lại cảm thấy không ổn: "Mẹ, công việc có thể tìm, nhưng lần này thỏa mãn mợ ấy rồi, lần sau thì sao?"
Đúng vậy, lần sau thì sao?
Có một loại người không bao giờ biết đủ, hết lần này đến lần khác nhượng bộ chỉ càng làm tăng thêm sự kiêu ngạo của họ mà thôi.
"Vậy... Chúng ta mặc kệ?"
Tô Bối gật đầu: "Đúng vậy, mặc kệ."
Quyết định xong, hai mẹ con liền quẳng chuyện này ra sau đầu, bắt đầu bận rộn với công việc trong xưởng.
Hai ngày nay xưởng có thêm không ít công nhân, vì vậy nhà xưởng trở nên chật chội.
Bí thư Trương gọi Tô Bối qua họp ở trụ sở đại đội, cuối cùng quyết định xây thêm một phần nữa.
Với tư cách là nhân viên của xưởng, nhiệm vụ vinh quang là đi mua gạch này liền rơi xuống đầu Tô Bối.
Cô đạp xe đến xưởng gạch của công xã.
Xưởng gạch khác với xưởng kem que, ở đây rất lớn, môi trường cũng không tốt lắm, khắp nơi đều là bụi đất.
Tô Bối tìm người phụ trách xưởng gạch, nói về việc đặt mua một lô gạch.
Vốn dĩ họ có thể làm gạch mộc, nhưng sắp đến mùa thu hoạch, làm gạch mộc mất rất nhiều thời gian. Hơn nữa đại đội họ bây giờ cũng có chút tiền, không thể mãi không có một nhà xưởng ra hồn được.
Nhưng cũng không phải tất cả đều dùng gạch nung, kế hoạch của họ là dùng gạch nung xây mặt tiền, phần còn lại vẫn dùng gạch mộc.
Tô Bối đặt gạch xong, lúc đi ra ngoài, cô nhìn về phía lò gạch. Thấy những người đàn ông cởi trần, mồ hôi nhễ nhại, cô không khỏi cảm thán công việc này thật chẳng dễ dàng gì.
May mà cô tìm được cho cậu Hai công việc ở xưởng kem que, nếu không để ông ấy đến xưởng gạch thì sẽ mệt biết bao!
Trên đường từ công xã trở về, ngay lối vào đại đội, Tô Bối bị một người chặn lại.
Gã trai trước mặt không phải người của đại đội họ, da ngăm đen, ngoại hình bình thường.
Thấy cô, gã huýt sáo một tiếng.
"Cô chính là Tô Bối nhỉ!"
Tô Bối không quen gã nên chẳng buồn để ý, cô đạp xe định vòng qua nhưng không ngờ người này lại trực tiếp nắm lấy ghi đông xe, ép cô phải dừng lại.
"Anh muốn làm gì?"
Tô Bối có chút không vui.
Gã trai cười hề hề: "Cô chạy cái gì? Tôi lại không làm gì cô cả."
Miệng thì nói vậy nhưng hành vi của gã khiến Tô Bối vô cùng khó chịu.
"Tôi không quen anh, nếu anh còn cản đường, tôi sẽ gọi người đấy."
Vừa nghe đến chuyện gọi người, gã trai đã bật cười.
"Gì cơ? Cô còn muốn gọi người à? Vậy cô cứ gọi đi, xem người ta đến sẽ nói gì?"
Người ta sẽ nói gì, Tô Bối dùng đầu ngón chân cũng đoán được.
Mặt Tô Bối sa sầm lại: "Nói đi, rốt cuộc anh muốn thế nào?"