"Chắc là đói rồi."
Vốn dĩ Tô Bối định mua sữa bột để bắt đầu cai sữa cho cô bé, bây giờ xem ra chỉ có thể tạm gác lại.
Cô ôm con cho bú, cô bé quả nhiên không khóc nữa.
Nhưng chỉ một lát sau, cô bé lại khóc ré lên.
Tô Bối ngạc nhiên: "Sao vậy con yêu?"
Cô lại thử cho bú, kết quả cô bé vẫn khóc. Lúc này Tô Bối mới phát hiện, thì ra cô đã mất sữa.
Lần này không cai cũng phải cai rồi.
Chu Ý Hành cũng đã tỉnh từ sớm, nghe con cứ khóc mãi liền vội hỏi: "Sao vậy?"
Tô Bối đáp: "Hết sữa rồi."
"Hả?" Chu Ý Hành nào đã từng trải qua chuyện này, nghe vậy có chút không hiểu: "Ý em là sao?"
"Hết sữa rồi, hết sữa rồi mà không hiểu à? Con không có gì ăn nữa, sữa bột cũng chưa mua, anh nói xem phải làm sao?"
Chu Ý Hành nghẹn lời: "... Vậy... vậy để anh đi mua."
Tô Bối bảo anh nhìn ra ngoài trời: "Giờ này anh đi đâu mà mua?"
Lúc này đã là nửa đêm, cửa hàng sớm đã đóng cửa. Nghe con cứ khóc mãi, Tô Bối sốt ruột đến rơi nước mắt.
Chu Ý Hành vội vàng xuống giường, dùng nước nóng pha một chút sữa mạch nha: "Cho con bé uống một ít trước, anh đi tìm cách."
Chu Ý Hành mặc quần áo rồi ra ngoài, Tô Bối lau nước mắt tiếp tục dỗ con.
Lúc Chu Ý Hành trở về, Tô Bối và Điềm Điềm đã ngủ thiếp đi.
Anh đặt hộp sữa bột sang một bên, đến bên cạnh hai mẹ con, cẩn thận hôn lên má từng người rồi thở dài một hơi thật sâu.
Tô Bối tỉnh lại thì trời đã sáng, bên cạnh không thấy con đâu.
Cô ngẩng đầu nhìn, liền thấy Chu Ý Hành đang bế Tiểu Điềm Điềm cho bú bình.
Đứa bé sơ sinh ừng ực uống sữa trong bình, trông không hề buồn bã vì người cho ăn không phải là mẹ, lại còn rất ngoan.
Tô Bối vừa mừng vừa có chút chua chát, cô bé này không quấy khóc dĩ nhiên là tốt, chỉ là cô có cảm giác bản thân không còn cần thiết nữa.
Nhưng suy nghĩ này cũng chỉ thoáng qua, Tô Bối liền nở nụ cười.
"Em dậy rồi à."
Chu Ý Hành phát hiện cô đã tỉnh, cười nhìn sang.
"Anh chưa nấu cơm, lát nữa cho con bé ăn xong anh sẽ đi nấu."
Tô Bối có chút ngại ngùng, hôm qua cô xúc động nên có chút quấy phá.
"À, đưa con cho em!"
"Không sao, sắp xong rồi."
Quả nhiên lời vừa dứt, đứa bé sơ sinh đã quay mặt đi không chịu uống nữa.
Chu Ý Hành đặt Tiểu Điềm Điềm lên giường trẻ sơ sinh, để cô bé tự chơi.
Ăn sáng xong, hai người giao con cho thím Triệu.
Ngày đầu tiên con cai sữa, Tô Bối không yên tâm dặn dò. Thím Triệu bất lực lắng nghe, đợi cô cuối cùng cũng nói đủ mới cười bảo: "Được rồi, thím lớn tuổi thế này chẳng lẽ không hiểu bằng con sao, yên tâm đi."
Tô Bối sao có thể yên tâm, cả ngày đều lo lắng. Đến lúc về nhà nghe nói Điềm Điềm cả ngày đều rất ngoan, Tô Bối mới thở phào nhẹ nhõm.
Từ đó, đồng chí Chu Điềm Điềm chính thức cai sữa.
Tô Bối cuối cùng cũng có thể yên tâm làm việc, bắt đầu những ngày tháng bận rộn.
Phía Chu Ý Hành lại không được thuận lợi.
Mỗi sáng khoảng 7 giờ, anh đưa Tô Bối đi làm, đến nơi là 7 giờ rưỡi, sau đó lại quay về, 8 giờ là vừa kịp đến đơn vị.
Điều này cũng dẫn đến việc anh ngày nào cũng lái xe đi làm.
Hành động này nhanh chóng thu hút sự chú ý của đồng nghiệp, có người vì vậy mà rất bất mãn.
Mọi người đều đi xe đạp, sao chỉ mình anh lái xe hơi?
Đây không phải là khoe khoang sao?
Điều này không ảnh hưởng đến hình tượng của họ sao?
Chu Ý Hành bị tố cáo rồi.
Khi lãnh đạo mới gọi anh đến văn phòng, Chu Ý Hành vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nghe yêu cầu phải chú ý đến ảnh hưởng, sau này không được lái xe đi làm nữa, Chu Ý Hành cau mày.
"Thưa lãnh đạo, chiếc xe này của tôi là để vợ tôi đi lại cho tiện. Mỗi ngày sau khi đưa cô ấy đi làm xong, thời gian của tôi rất gấp, không lái xe sẽ bị muộn."