Chương 462: Tuy tôi thả anh ra nhưng anh cũng đừng tưởng là an toàn tuyệt đối rồi
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:53:17
"Tuy tôi nói muốn nhà của thím nhưng cũng không lấy không đâu."
Bây giờ đã cho phép mua bán nhà đất, cô sẽ đi theo thủ tục chính quy. Tô Bối tuy tức giận nhà họ Trương, nhưng cũng biết lấy không nhà của người ta về cơ bản là đuổi cùng giết tận.
Cô có thể thả Trương Tòng, nhưng khoản bồi thường cần thiết thì không thể thiếu, họ làm ra chuyện như vậy thì phải trả giá.
Cuối cùng, căn nhà của nhà họ Trương được sang nhượng cho Tô Bối theo hình thức vừa bán vừa bồi thường. Bà cụ Trương cùng Tô Bối đi làm thủ tục, từ đó trong sân chỉ còn lại gia đình Tô Bối và Triệu Lan Chi.
Tô Bối nói lời giữ lời, ngay trong ngày liền đến Cục Công an rút đơn kiện, buổi chiều Trương Tòng đã được về nhà.
Về đến nhà, Trương Tòng ủ rũ như cà tím phơi sương, nhìn thấy Tô Bối vừa hận vừa sợ.
Tô Bối lại chẳng sợ anh ta, lạnh lùng nhìn chằm chằm: "Tuy tôi thả anh ra nhưng anh cũng đừng tưởng là an toàn tuyệt đối rồi. Nếu anh dám làm ra chuyện gì, tôi có khối cách để đưa anh vào lại."
Cơn giận vốn dĩ đang dâng lên lại bị Trương Tòng âm thầm nuốt xuống. Bây giờ anh ta đã nhận ra, mình hoàn toàn không đấu lại Tô Bối.
May mà Tô Bối không đuổi cùng giết tận, có tiền bán nhà, họ cũng có thể tìm một nơi khác để ở. Ngay trong ngày, hai mẹ con thu dọn đồ đạc, nhanh chóng dọn ra khỏi sân.
Lần này yên tĩnh rồi, Tô Bối vui vẻ mua vé xe về nhà.
Chuyện xảy ra lần này cô không nói cho gia đình biết, lại về nhà muộn hơn bình thường vài ngày, Phan Tú Vân và Tô Kiến Nghiệp rất lo lắng. Thấy cô bình an trở về, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.
"Sao con về muộn thế?"
Tô Bối đáp: "À, bên đó có chút việc bận, nên con ở lại thêm mấy ngày."
Phan Tú Vân và Tô Kiến Nghiệp biết cô mở cửa hàng ở Bắc Kinh, chỉ nghĩ là chuyện kinh doanh nên không hỏi nhiều. Dù sao con gái rất độc lập, nhiều chuyện họ hỏi cũng không giúp được gì, không cần thiết phải truy hỏi đến cùng.
Tô Bối thầm thở phào, nếu họ cứ nhất quyết hỏi, cô lại phải bịa ra một lý do. Cô không muốn lừa dối họ, họ không hỏi nữa là tốt nhất.
Buổi tối, Phan Tú Vân nấu một bàn đầy thức ăn, gọi cả gia đình Tô Lão Tam qua ăn cơm.
Trong bữa ăn, Phan Tú Vân nói với Tô Bối chuyện Tô Mai sắp đính hôn.
Tô Mai kém Tô Bối một tuổi. Tô Bối cảm thấy cô bé bây giờ kết hôn hơi sớm, Nhà nước đang khuyến khích kết hôn và sinh con muộn, nhiều thanh niên đều hai mươi lăm tuổi mới lập gia đình.
Nhưng lời này cô không tiện nói, dù sao đây cũng là quyền tự do của người ta.
"Đối tượng là người ở đâu thế?" Tô Bối hỏi.
Tô Mai e thẹn cười: "Ở công xã ạ."
Bây giờ đại đội Bình An cuộc sống tốt, nam nữ thanh niên trong đại đội đều rất được chào đón. Tô Lão Tam và Quý Tuyết Liên tự nhận không có bản lĩnh gì lớn, con gái mình cũng không thi đỗ đại học được như Tô Bối, kết hôn sớm cũng tốt.
Còn về chuyện kết hôn và sinh con muộn, theo họ thấy, chẳng liên quan gì đến mình.
Trẻ con ở nông thôn kết hôn sớm, nếu thật sự kéo đến hai mươi lăm tuổi, những mối tốt đã bị người khác chọn mất rồi, đến lúc đó lớn tuổi không gả được thì phải làm sao? Thà rằng nhân lúc còn trẻ, nhanh chóng chọn một người tốt để định hôn sự.
Họ nghĩ vậy cũng không có vấn đề gì, Tô Bối cảm thấy mình không thể tùy tiện can thiệp vào chuyện của người khác, chỉ có thể thành tâm chúc phúc.
"Vậy sau này em định thế nào? Đến công xã à?"
Tô Mai lắc đầu: "Em không muốn đi, em muốn vẫn ở trong xưởng của đại đội mình."
Đãi ngộ của đại đội họ tốt như vậy, công xã làm gì có đãi ngộ tốt thế.
"Vậy nhà người ta có đồng ý không?"
Dù sao nhà nào cưới vợ về cũng không thể để vợ ở lại nhà mẹ đẻ.
Tô Mai cười rạng rỡ: "Nhà anh ấy định để anh ấy đến đại đội mình sống."