Về đến nhà, Tô Bối thay quần áo rồi vào phòng.
Phan Tú Vân đã quen với sự xuất hiện đột ngột của cô, chỉ cười ngẩng đầu hỏi một câu: "Lần này mua gì về thế?"
Sở dĩ hỏi vậy là vì Tô Bối chưa bao giờ về tay không, dù đi chơi cũng sẽ mang về một ít hàng, có thể nói hoàn toàn là một người phụ nữ hết mình vì sự nghiệp.
Tô Bối cười tủm tỉm, nhướng mày: "Mẹ, mẹ đi theo con."
Hai mẹ con đến bên hầm chứa, Phan Tú Vân nhìn vào trong hầm, lập tức nhìn thấy chiếc xe đạp.
"Trời! Xe đạp!"
Bà kinh ngạc nhìn Tô Bối: "Con lại kiếm được một chiếc xe đạp!"
Phan Tú Vân dù sao cũng là người của thời đại này. Dù đã thấy thế giới phồn hoa hơn, nhưng trong lòng bà vẫn nghiêng về thời đại đã sinh ra và nuôi dưỡng mình.
Dù ở đó có nhà, cũng không thể sánh bằng sự phấn khích khi sở hữu một chiếc xe đạp ở đây.
Tô Bối đáp: "Vâng, nhưng mẹ ơi, chiếc xe đạp này là cho dượng Hai, nhà mình có lẽ tạm thời không thể mua được."
Phan Tú Vân nghe vậy có chút thất vọng, nhưng cũng cảm thấy bình thường.
Bây giờ nhà họ đã đủ gây chú ý rồi, thêm một chiếc xe đạp nữa lại càng khó giải thích.
Phan Tú Vân cười cười: "Lúc nào rảnh bảo cha con mang đến cho dượng Hai."
"Không cần đâu, con đi là được."
Tô Bối mỉm cười: "Mẹ, con biết đi xe đạp."
Nói ra, cô biết đi xe đạp cũng là do Trần Giải Phóng dạy. Có lần cô đến nhà dì, thấy dượng ấy dạy hai em họ tập đi xe, thấy cô nhìn chằm chằm nên liền dạy cô luôn.
Cô kể chuyện này cho Phan Tú Vân, Phan Tú Vân vừa ngạc nhiên, cũng vừa yên tâm.
"Được, vậy con tranh thủ đi một chuyến đi! Nếu gặp người thì nghĩ ra một lý do, đừng để người ta nghi ngờ."
"Mẹ yên tâm, con biết rồi."
Lúc này trời còn sớm, Tô Bối quyết định đi công xã ngay. Tô An và Tô Đồng thấy cô dắt một chiếc xe đạp ra, lập tức lao tới: "Chị cả, chị cả đèo em với!"
"Chị cả, chị cả đèo Đồng Đồng với!"
Hai đứa nhỏ một đứa ôm bánh xe, một đứa ôm eo Tô Bối, đều đáng thương nhìn cô.
Tô Bối bất lực: "Được, đi thôi!"
Nhà họ không có xe đạp, hai đứa nhỏ trước đây chỉ có thể ghen tị nhìn người khác được ngồi xe đạp, giờ nhà họ cũng có, tất nhiên phải ngồi thử.
Tô Bối cũng vui lòng thỏa mãn nguyện vọng nhỏ của chúng, nói với Phan Tú Vân một tiếng rồi đèo hai đứa nhỏ, đứa trước đứa sau ra khỏi cửa.
Trên đường, quả thật gặp mấy người, một đám trẻ con hò hét chạy theo xe đạp.
Tô An đắc ý ngồi trên xe đạp, khoe nụ cười sún mất một chiếc răng cửa: "Chị cả của tớ đi xe giỏi chưa? Bọn tớ đi công xã đến nhà dì Hai đấy! Chị cả còn hứa mua kẹo cho bọn tớ ăn nữa!"
Đám trẻ chạy theo với ánh mắt đầy ghen tị. Cũng có người xì xào rằng nhà họ nghèo như vậy lấy đâu ra tiền mua kẹo, nhưng tất cả đều chìm nghỉm trong những tiếng trầm trồ ngưỡng mộ của người khác.
Rời khỏi đại đội, Tô Bối đèo hai đứa em đến thị trấn, miệng ngân nga bài "Ngọt ngào", gương mặt rạng rỡ.
Tô An chớp mắt: "Chị, chị hát bài gì thế, hay thật!"
"À, là một bài hát nhỏ ở bên kia, chị cũng không biết tên là gì."
Đi một mạch đến công xã, ba chị em Tô Bối ghé nhà dì Hai, không ngờ lại gặp cảnh cửa đóng then cài, chẳng có ai ở nhà.
Lúc này một người hàng xóm bước ra: "Là cô bé Tô à, dì Hai cháu và mấy đứa nhỏ ra ngoài mua đồ rồi, lát nữa chắc sẽ về thôi."
Tô Bối cảm ơn người hàng xóm rồi lại đèo hai em lên phố. Công xã chỉ có vài chỗ bán hàng, tất cả đều nằm trên cùng một con phố. Tô Bối đạp xe đến gần hợp tác xã, không gặp ba mẹ con dì Hai nhưng lại thấy một bóng người quen thuộc, Chu Ý Hành.
"Là thanh niên trí thức Chu!"
Tô An vừa lên tiếng, bên kia Chu Ý Hành đã nghe thấy. Anh quay đầu lại, thấy là chị em họ thì không cười như thường lệ mà quay người sải bước đi mất.