Chương 617: Tiểu Bối, ông ngoại anh có đến đây không?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 19:00:22

Ông cụ Trần: "..." Đột nhiên ông ấy cảm thấy dáng vẻ vừa rồi của mình có chút ngốc nghếch. "À, vậy... Vậy thì tốt quá rồi. Được rồi, ông về trước đây." Ông cụ Trần lúng túng đứng dậy chuẩn bị rời đi, lúc này Chu Ý Hành vội vã lao vào: "Tiểu Bối, ông ngoại anh có đến đây không?" Vừa về đến nhà, thấy đèn đóm đã tắt ngấm, anh vốn tưởng ông cụ đã ngủ, nào ngờ đẩy cửa vào xem lại chẳng thấy bóng dáng ai. Nhìn thấy đơn xin từ chức để trên bàn, trong lòng anh bỗng dâng lên một linh cảm chẳng lành. Không phải sợ ông cụ làm chuyện gì dại dột, chỉ là trời tối đường trơn, anh lo ông ấy nóng vội mà xảy ra chuyện bất trắc. Anh gọi điện thoại đến nhà họ Tống, biết được ông cụ đã hay tin mọi chuyện, liền đoán chắc chắn ông ấy đã đến tìm Tô Bối. Chu Ý Hành hoảng hốt chạy tới, dọc đường luôn dáo dác nhìn quanh, sợ ông cụ ngã hoặc ngất xỉu ở đâu đó. Vì vậy chưa vào đến nhà anh đã lớn tiếng hỏi. Cuối cùng ông cụ Trần cũng tìm được lối thoát, phá vỡ bầu không khí gượng gạo vừa rồi. "Thằng nhóc này, ông lù lù ở đây mà cháu không thấy à?" Tiếng quát này cuối cùng cũng làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng Chu Ý Hành. Lúc này anh mới phát hiện ông ngoại mình đang ngồi bình an vô sự trên ghế sofa nhà họ Tô. Anh thở phào nhẹ nhõm: "Ông ngoại, sao ông không nói tiếng nào đã tự mình chạy ra ngoài, lỡ xảy ra chuyện gì thì cháu biết làm sao?" Ông cụ Trần hừ một tiếng: "Ông nói với ai? Cháu có ở nhà không?" Chu Ý Hành sờ mũi. "Vậy ông có thể đợi cháu về rồi nói với cháu mà, đi không nói tiếng nào làm cháu lo lắng lắm." "Thôi đi, cháu ấy à, cháu có nói với ông câu nào thật lòng không? Ông sợ ông không ra ngoài, thằng nhóc cháu sẽ độc thân cả đời mất!" Lời này Chu Ý Hành không đồng tình. Anh mới không thèm độc thân cả đời! Dù ông cụ không ra mặt, anh và Tiểu Bối cũng đã làm hòa rồi mà! Thấy anh còn khá đắc ý, ông cụ Trần lườm một cái: "Được rồi, mau về thôi, muộn thế này rồi để Tiểu Bối còn nghỉ ngơi sớm." Ông ấy kéo Chu Ý Hành ra ngoài, đến cửa còn quay đầu lại dặn dò Tô Bối. "Tiểu Bối à, nghỉ phép thì đến nhà ông chơi nhé!" "Vâng ạ." Tô Bối mỉm cười tiễn hai ông cháu, khóe miệng cũng nở nụ cười nhẹ nhõm. Những ngày qua Tô Bối sống chẳng hề dễ chịu, tuy đã đề nghị chia tay với Chu Ý Hành, nhưng tình cảm bao nhiêu năm sao có thể nói dứt là dứt được, huống hồ họ chia tay cũng không phải vì hết yêu. Thời gian này, cô chỉ biết vùi đầu vào sự nghiệp, như vậy mới không nghĩ đến chuyện kia, cứ ngỡ thời gian lâu dần sẽ phai nhạt, nhưng thực tế chứng minh là không. Chu Ý Hành luôn xuất hiện trong tâm trí cô, khiến cô nhớ lại những điều tốt đẹp của anh, ngược lại những điểm chưa tốt thì càng lúc càng phai nhạt theo thời gian. Giờ đây hai người đã làm hòa, Tô Bối cũng trút được gánh nặng trong lòng. Hôm sau, cô đến đơn vị với nụ cười thường trực trên môi, điều này thu hút sự chú ý của mọi người, ai nấy đều nhao nhao hỏi cô có chuyện gì vui. Tô Bối cười đáp qua loa vài câu rồi chuyên tâm làm việc của mình, niềm vui này cô không cần thiết phải chia sẻ với người khác. Tối hôm đó, sau khi đưa ông cụ Trần về nhà, hai ông cháu lại trò chuyện một lần nữa. Chu Ý Hành bộc bạch cho ông cụ Trần biết suy nghĩ của mình. Anh cảm thấy tâm thái trước đây của mình không đúng, đã muốn làm công bộc của nhân dân thì không nên có tư tưởng đầu cơ trục lợi. Có lẽ anh không phù hợp với con đường này. Thật ra ngay từ đầu ông cụ Trần đã không đồng ý để Chu Ý Hành đi theo con đường này. Ban đầu ông ấy muốn Chu Ý Hành giống mình, trở thành một kỹ sư cơ khí, nhưng anh không chịu. Bây giờ anh lại muốn rời khỏi ngành, ông cụ Trần không phản đối, nhưng ông ấy phải tìm cho anh một đường lui, chứ không phải như anh nói là đi làm hộ kinh doanh cá thể.