Tô Bối nhăn mặt khó chịu: "Lần này tôi gặp anh Tài ở huyện, anh ta nhờ tôi nói với anh..."
Tô Bối bắt chước giọng của anh Tài: "Chuyển lời giúp tôi đến Chu Ý Hành, bảo là dạo này sóng yên biển lặng rồi, bảo cậu ta cũng đừng làm con rùa rụt cổ nữa."
Sắc mặt Chu Ý Hành sầm xuống.
Cô gái này có bị làm sao không vậy?
"Còn gì nữa không?"
"Hết rồi."
Tô Bối quay người bỏ đi.
Chu Ý Hành gọi cô lại, lôi từ trong túi ra một vốc đồ nhét vào tay cô.
"Cái gì vậy?"
Tô Bối cúi đầu nhìn: "A, kẹo U U!"
"Học sinh tặng tôi, cô cầm lấy mà ăn, cảm ơn cô đã chuyển lời giúp tôi."
Tô Bối cười, coi như anh vẫn còn chút lương tâm.
Vừa đi vừa ăn kẹo U U, trên đường gặp Tô Đồng, cô liền đưa một nửa còn lại cho cô bé.
Từ khi khai giảng Tô An đi học, Tô Đồng chỉ còn lại một mình. Lẽ ra gửi cô bé đến trường sẽ đỡ lo hơn nhiều, nhưng năm nay cô bé mới sáu tuổi, vợ chồng Phan Tú Vân lo cô bé không ngồi yên được nên định cho chơi thêm một năm nữa.
Cô bé nhìn thấy đồ ăn thì vui mừng khôn xiết, tuy bây giờ nhà họ không thiếu đồ ăn vặt, nhưng ai lại không thích kẹo U U ngọt ngào chứ, đây là hương vị mà những món ăn vặt kia không có.
Tô Đồng cười toe toét với Tô Bối, để lộ hai hàng răng sữa, rồi nhảy chân sáo đi chia sẻ với bạn bè, còn Tô Bối thì về nhà xem tài liệu học tập mới mua.
Sáng sớm hôm sau, Tô Bối đã nhận được hai bộ quần áo thành phẩm.
Thành phẩm vừa ra lò đã lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Phan Tú Vân có vóc dáng đẹp, trở thành người mẫu thử đồ đầu tiên.
Mặc chiếc áo gió vào, cả người Phan Tú Vân lập tức trông có tinh thần hẳn lên, đi lại cũng cảm thấy có khí chất hơn nhiều.
Các nữ công nhân lập tức tranh nhau mặc thử, ai nấy đều vô cùng thích thú. Thấy họ thích như vậy, trong lòng Tô Bối cũng yên tâm hơn một chút.
Đồ đẹp, ai mà không thích chứ?
Phan Tú Vân lại thử áo khoác dạ. Vải dạ bây giờ mặc thì hơi sớm, nhưng cũng không lâu nữa là có thể mặc được. Chiếc áo khoác dạ này Tô Bối làm theo kiểu dáng bên kia, rất rộng rãi, có thể dễ dàng che đi khuyết điểm vóc dáng.
Sau khi mặc thử, mọi người đều mong chờ đến lúc có thể sản xuất hàng loạt để mình cũng xí được một chiếc.
Đã làm xong, Tô Bối quyết định đi thành phố một chuyến nữa.
Chỉ là nghĩ đến việc đi thành phố phải mất công một hồi lâu là cô lại thấy oải.
Giá mà có thể đi xe hơi như ở hiện đại thì tốt biết mấy...
Thế nhưng cô chỉ là một nhân viên quèn, cách việc được cấp xe còn xa vạn dặm, nghĩ đến những thứ này đúng là mơ hão.
Dù không muốn đi thì vẫn phải đi, Tô Bối lại một lần nữa lên xe đi huyện.
Đến huyện xong, Tô Bối lại đi đợi xe đi thành phố.
Đột nhiên nghe thấy một tiếng còi xe, cô quay đầu lại thì thấy một cái đầu thò ra từ chiếc xe tải lớn phía sau.
"Đồng chí Tô, đi đâu vậy?"
Là anh chàng trẻ tuổi lần trước.
Tô Bối nghĩ một lúc xem anh ấy tên gì, trước đây anh ấy đã từng nói.
À, Quách Giang.
"Là anh Quách à? Tôi đi thành phố."
"Trùng hợp quá anh cũng đi thành phố, anh cho em đi nhờ một đoạn!"
Quách Giang vui vẻ dừng xe mời cô lên.
Có xe đi nhờ đương nhiên là tốt, Tô Bối dĩ nhiên không từ chối, vui vẻ lên xe.
Lần đầu lạ, lần hai quen, lần này hai người nói chuyện rất tự nhiên, suốt đường đi không hề bị gượng gạo.
Đến thành phố, Quách Giang đưa Tô Bối đến cửa tòa nhà bách hóa, hai người hẹn hai tiếng sau sẽ gặp lại ở đây.
Tô Bối vào tòa nhà bách hóa, đi thẳng đến tìm cô Vương.
Cô Vương thấy cô thì rất ngạc nhiên: "Sao cháu đến nhanh thế?"
"Chuyện xong rồi thì đương nhiên là cháu đến ạ."
Tô Bối cười, bốc một nắm hạt đưa cho bà ấy, rồi đến văn phòng chủ nhiệm Khương.