Chương 179: Đồng chí, mời xuất trình vé tàu của anh
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:41:06
Đối phương đã không muốn, Tô Bối cũng không biết làm sao, đành dựa vào ghế nhắm mắt ngủ.
Tàu hỏa lắc lư tiến về phía trước. Tô Bối đang ngủ mơ màng thì nghe thấy tiếng ồn ào từ toa bên cạnh, giọng nói có chút quen thuộc.
Cô mở mắt, nhìn Hứa Vi: "Bên đó sao thế?"
Hứa Vi đáp: "Không biết nữa!"
Hai người nhoài người trên ghế nhìn về phía sau, chẳng mấy chốc Tô Bối đã nghe được đầu đuôi câu chuyện từ miệng mọi người.
Thì ra người gây ồn ào chính là người phụ nữ bế con lúc trước. Sau khi bị đuổi đi, chị ta sang toa khác cũng không có ai nhường ghế, đành phải bế con ngồi trên bọc đồ ở chỗ nối toa.
Nửa đêm chị ta ngủ quên, vừa tỉnh dậy thì phát hiện con mình đã biến mất.
Lúc này chị ta đang khóc lóc om sòm tìm con!
Tuy người phụ nữ này rất đáng ghét, đứa bé kia cũng không dễ thương gì, nhưng chuyện mất con khiến mọi người vẫn rất lo lắng.
Trong lòng Tô Bối chợt thắt lại.
Cô bỗng quay phắt đầu lại, phía sau là hàng ghế trống không.
Tàu lúc này đang giảm tốc, phía trước sắp đến một ga, Tô Bối vội vàng đứng dậy khỏi ghế, chen về phía chỗ nối toa.
Đích đến của cô là phòng nhân viên tàu.
Khi Tô Bối đến nơi, bên trong vừa hay có một nhân viên tàu.
Tô Bối nói: "Đồng chí, nghe nói trên tàu có người bị lạc mất con, tôi có tình hình muốn báo cáo."
Nhân viên tàu sửng sốt, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc: "Tình hình gì?"
Tô Bối liền nói: "Đối diện tôi có một chị gái bế trẻ sơ sinh, từ lúc lên tàu đứa bé đó cứ ngủ suốt. Giữa chừng tỉnh lại một lần, chị ta cho uống nước, đứa bé lại ngủ tiếp. Sau đó bé lại tỉnh, tôi nói đứa bé chắc là đói rồi, chị ta liền dùng nước lạnh pha chút sữa bột cho đứa bé uống."
Chuyện này quả thật không ổn, nhưng một số người nhà quê thiếu hiểu biết cũng sẽ làm vậy, nên cũng không nói lên được điều gì.
Tô Bối nói tiếp: "Tôi thấy mặt đứa bé đỏ bừng, nghi là bị bệnh, nhưng chị ta hoàn toàn không quan tâm. Tôi nói mình có thuốc nhưng chị ta cũng không cho xem, tôi nghi ngờ chị ta là kẻ buôn người!"
"Đồng chí, bây giờ chị ta cũng không có ở ghế, tôi lo đứa bé bị mất chính là bị chị ta mang đi rồi. Thà tin là có còn hơn không, hay là các anh chị thử điều tra xem? Chị ta xuống ở huyện Bình, lỡ như đúng là kẻ buôn người thì hỏng bét!"
Nhân viên tàu cũng căng thẳng theo, vì ga này chính là huyện Bình, tàu sắp dừng rồi.
"Được rồi, tôi biết chuyện này rồi, cảm ơn đồng chí."
Cô ấy nhanh chóng rời khỏi phòng nhân viên, không lâu sau liền dẫn trưởng tàu quay lại.
Trưởng tàu nhìn thấy Tô Bối, trịnh trọng nói: "Đồng chí, tôi đã nghe chuyện vừa rồi, có thể phiền cô giúp tìm người phụ nữ đó được không?"
"Không thành vấn đề."
Tô Bối sảng khoái đồng ý. Nếu người đó thật sự là kẻ buôn người thì cô đây chính là đang cứu người.
Tàu nhanh chóng vào ga nhưng chỉ dừng lại chứ không mở cửa.
Hành khách đều cảm thấy rất kỳ lạ, không biết đã xảy ra chuyện gì, ai nấy đều ghé tai thì thầm.
Tô Bối đi theo trưởng tàu qua các toa, đưa mắt tìm kiếm bóng dáng người phụ nữ. Đi qua hai toa, cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó.
Người phụ nữ vẫn bế trẻ sơ sinh, không thấy bóng dáng đứa trẻ nào khác.
Tô Bối đang nghi ngờ có khi nào mình đã trách nhầm người, đột nhiên, ánh mắt cô dừng lại ở một người đàn ông mặc áo khoác lớn ngồi bên cạnh người phụ nữ.
Người đàn ông này mặc áo khoác quân đội, trong lòng còn bế một đứa trẻ khá lớn, chỉ là đầu đứa trẻ gục trên vai ông ta, dường như đã ngủ.
Tô Bối dừng bước.
Trưởng tàu hỏi: "Tìm thấy rồi à?"
Tô Bối chỉ vào người đàn ông: "Trưởng tàu, tôi thấy người đó hơi kỳ lạ, có thể kiểm tra ông ta được không?"
Trưởng tàu nhìn theo hướng cô chỉ, rồi gật đầu đi về phía người đàn ông.
"Đồng chí, mời xuất trình vé tàu của anh."