Ba người nghe vậy liền nhìn nhau.
"Anh Cả, anh thấy chúng ta nên bán gì?"
Hai người em đương nhiên không có kênh nào để lấy được hàng hóa gì, chỉ có thể trông cậy vào Lưu Dương.
Lưu Dương thật ra cũng không rành về mảng này, bình thường anh ấy đều mua đồ ở tòa nhà bách hóa, ai mà nghĩ xem người ta lấy hàng từ đâu về!
Lưu Dương hỏi Tô Bối: "Xưởng của em không phải làm quần áo sao? Có thể lấy cho bọn anh một ít không?"
Tô Bối lắc đầu: "Không được."
Xưởng là của tập thể, môi trường hiện giờ vẫn chưa cho phép, nếu cô tuồn hàng của đại đội ra ngoài bán, đến lúc bị phát hiện sẽ thành chuyện lớn.
Lưu Dương thở dài: "Hay là để anh đi hỏi thử xem!"
Lúc này Lưu Nhiên có làn da ngăm đen lên tiếng: "Thật ra em biết nấu ăn, hay là chúng ta thử nấu ăn đi, như vậy sẽ không phiền phức lắm."
Lưu Dương ngạc nhiên nhìn cậu ta: "Em mà cũng biết nấu ăn á? Tưởng các em chẳng biết làm gì sất."
Như vậy thì dễ rồi, Tô Bối nói: "Thế này, tôi nói cho cậu nghe, cậu xem cậu thích làm món nào? Thứ nhất là làm cơm rang, bán ở cổng các nhà máy. Đương nhiên cũng có thể nấu mì nhưng sẽ vất vả hơn một chút. Còn có thể làm mì lạnh, mì lạnh rất hợp với mùa hè, lát nữa tôi có thể dạy cậu. Mùa hè làm mì lạnh, mùa đông có thể làm ma lạt thang. Hoặc nếu các cậu thích làm đồ ăn vặt cũng được, đậu phụ thối, bánh chiên đều không tệ."
Những món này khi Tô Bối ở hiện đại ăn đều cảm thấy rất ngon, sau khi về đây cũng tự mình nghiên cứu, không có gì quá kỹ thuật, chỉ cần luyện tập nhiều, thành thạo là được.
Nghe vậy, mắt ba người đều sáng lên, nhiều loại thế cơ à!
"Được, vậy chúng ta bán đồ ăn."
Bây giờ chỉ cần có thể làm hộ kinh doanh cá thể, có thể kiếm tiền, bán gì cũng được.
"Vậy các cậu nghiên cứu đi, xem làm món nào, bây giờ tôi sẽ dạy các cậu."
Lưu Dương nói: "Có thể dạy bọn anh hết không? Anh thấy món nào cũng hay cả."
Tô Bối lườm anh ấy một cái: "Tham thì thâm có biết không? Làm nhiều loại như vậy, các anh có bận xuể không?"
Lưu Dương bẽ mặt: "Vậy thôi vậy!"
Tô Bối liền bảo họ lấy bột mì ra, dạy họ cách rửa bột lọc gluten để làm mì lạnh.
Sau đó là mua nguyên liệu để pha nước sốt.
Lưu Nhiên quả nhiên rất có thiên phú nấu ăn, Tô Bối nói một lần, cậu ta đã nhanh chóng pha ra được nước sốt có vị rất ngon.
Chẳng mấy chốc, một bát mì lạnh lớn đã được làm xong, bốn người chia nhau ăn, ai cũng thấy rất ngon.
Mùa hè nóng nực mà có một bát mì lạnh thì còn gì tuyệt bằng.
Họ quyết định làm món này.
Tô Bối cũng nói luôn cách làm bánh chiên và đậu phụ thối.
Đậu phụ thối thật ra không phải là đậu phụ thối thật, mà là đậu phụ chiên rồi cho thêm chút nước sốt.
Không quá nặng mùi, ăn vào lại rất thơm.
Món này rất tốn dầu, tạm thời chưa thực hiện.
Còn bánh chiên thì các bước hơi nhiều, Tô Bối đều viết lên một tờ giấy rồi đưa cho họ.
Hôm đó Tô Bối không về nhà, cô cũng muốn xem tình hình cụ thể thế nào.
Tô Bối đến nhà khách ngủ một đêm, sáng hôm sau cùng họ ra ngoài bán hàng.
Họ chọn vị trí bên ngoài xưởng cơ khí. Khi nhìn thấy cổng lớn của xưởng, Tô Bối có chút cạn lời.
"Tại sao lại chọn xưởng cơ khí?"
Theo cô thấy, Lưu Dương là con trai của chủ nhiệm Lưu, lẽ ra nên tránh xưởng cơ khí một chút, sao anh ấy lại cố tình chọn nơi này?
Lưu Dương cười hề hề.
"Em nói rồi còn gì, kiếm tiền không có gì xấu hổ. Người trong xưởng cơ khí đều biết anh, thấy là anh, dù muốn hay không chắc cũng sẽ đến ủng hộ việc làm ăn của anh. Phát hiện món này của anh ngon như vậy, chẳng phải là giữ chân được khách rồi sao!"
Thôi được, cũng có lý.
Mấy người bày hàng ở ngoài xưởng cơ khí. Trên chiếc xe nhỏ có đặt một tấm ván lớn, trên đó bày các loại gia vị và một chậu mì lạnh to. Bên cạnh cũng đặt một chiếc bàn nhỏ và mấy cái ghế đẩu, tiện cho khách đến đây ăn.