Tô Bối bĩu môi: "Cha, mẹ con nói đúng đấy. Cha đừng có xen vào lung tung, kẻo đến lúc lại thành người khó xử."
Tục ngữ có câu "vợ chồng cãi nhau đầu giường, cuối giường làm lành", hai vợ chồng người ta sớm muộn gì cũng sẽ làm lành. Cha xen vào giữa, đến lúc đó ai sẽ nhớ đến cái tốt của cha?
Tô Kiến Nghiệp bị nói cho sờ mũi: "Chẳng phải cha chưa đi sao?"
"Đó là do em cản lại."
Tô Kiến nghiệp càng thêm xấu hổ: "Được rồi, trước mặt con cái mà nói gì vậy."
Phan Tú Vân tặc lưỡi: "Sao? Em còn phải giữ thể diện cho anh à? Nếu anh mà đi, đến lúc đó là lỗi của Tô Quế Lan, người ta có giữ thể diện cho anh không?"
Hơn nữa khả năng này còn rất lớn.
Tô Bối vô cùng đồng tình.
Ngày hôm sau, nhà họ Tô bên kia có người đến tìm, là Tô Giang.
"Chú Hai, cha cháu bảo chú qua đó một chuyến, bên nhà chồng cô cháu có người đến rồi ạ."
Người có thể diện nhất nhà họ Tô chính là Tô Kiến Nghiệp, chuyện thế này đương nhiên không thể thiếu ông. Tô Kiến Nghiệp gật đầu: "Được, lát nữa chú qua."
Thay bộ quần áo, Tô Kiến Nghiệp đi về phía nhà cũ. Tô Bối cảm thấy không có gì thú vị nên cũng đi theo xem náo nhiệt.
Lúc đến nhà cũ, bên trong đang ồn ào náo nhiệt. Tô Kiến Nghiệp vừa bước vào cửa, trong nhà lập tức im bặt.
"Thằng Hai đến rồi, ngồi đây."
Bà cụ Tô vỗ vỗ lên mép giường đất, hiếm khi gọi Tô Kiến Nghiệp đến bên cạnh mình.
Ở nhà họ Tô, giường đất tượng trưng cho địa vị tuyệt đối, Tô Kiến Nghiệp ngồi ở đây chứng tỏ ông là người có tiếng nói trong nhà này.
Tô Kiến Nghiệp liếc nhìn một cái rồi cũng ngồi xuống.
Tô Bối là người chưa kết hôn, xem như là trẻ con, cô không đi vào mà đứng ở ngoài cửa.
Người nhà họ Tưởng đến năm sáu người, ngoài chú út rể còn có mấy ông lão, có lẽ là những bậc trưởng bối có uy tín trong đại đội của họ.
Ai nấy đều phì phèo như mấy lão nghiện thuốc, khiến trong nhà khói thuốc mù mịt.
Tô Bối không nhận ra ai với ai, cảm giác như người nào cũng giống nhau.
"Được rồi, bây giờ người cũng đã đến đông đủ, chúng ta hãy bày tỏ thái độ đi. Hôm nay chúng tôi đến đây là để xin lỗi nhà họ Tô, sau đó đón con dâu về."
Ông lão nhìn chú út rể: "Tưởng Lão Nhị, còn không mau qua đây xin lỗi mẹ vợ và anh vợ đi."
Chú rể út tên là Tưởng Quyền, một người đàn ông trông có vẻ thật thà. Đối mặt với nhà họ Tô, anh ấy có chút gượng gạo.
"Mẹ, anh Cả, anh Hai, đều là do con không đúng, con không nên ra tay đánh Quế Lan. Con đảm bảo sau này sẽ không tái phạm nữa, mẹ cho Quế Lan về nhà với con đi ạ!"
Tô Bối nghe vậy thì ngạc nhiên, Tô Quế Lan thật sự bị đánh ư?
Tô Quế Lan không phải là người chịu thiệt, Tô Bối đoán rằng bên trong có thể có uẩn khúc gì đó.
Không phải Tô Bối cho rằng đàn ông đánh phụ nữ là đúng, mà là cô biết rõ tính nết của cô út nhà mình. Với tính cách của Tô Quế Lan, rất có thể cô ta đã làm gì đó khiến người thật thà cũng phải nổi điên.
Tô Quế Lan ngồi đó với vẻ mặt bình thản, hừ một tiếng: "Tôi không về, hai mẹ con các người bắt nạt một mình tôi, tôi muốn ly hôn!"
Lời đòi ly hôn vừa thốt ra, ông lão bên kia lập tức kinh ngạc: "Không thể nói như vậy được! Ly hôn cái gì? Nhà ai đang yên lành mà lại ly hôn? Quế Lan à, cháu xem Lão Nhị cũng biết lỗi rồi, hay là cháu tha thứ cho nó đi. Ta đảm bảo sau này nó không dám đánh cháu nữa, nếu nó đánh cháu, chúng ta đều không đồng ý."
"Đúng đúng đúng, đều không đồng ý."
Mấy người bên cạnh cũng hùa theo.
Tô Quế Lan chẳng thèm để ý.
"Muốn tôi về cũng được, bảo bà già đó quỳ xuống xin lỗi tôi."
Bà già đó dĩ nhiên là chỉ mẹ chồng cô ta, Tưởng Quyền tức đến đỏ cả mắt.
"Tô Quế Lan, em đừng quá đáng."