Đây mới là xưởng làm chưa được nửa năm, nếu năm sau làm cả năm thì sẽ được chia bao nhiêu tiền chứ!
Trong đám đông có người kích động đến khóc thành tiếng.
"Tốt quá rồi, năm nay có thể ăn uống thoải mái, còn có thể may cho con bộ quần áo hoa."
Tô Bối cũng cảm thấy vui mừng. Lần này số tiền này kiếm được một cách chính đáng, không còn phải lo có người nghi ngờ nguồn gốc của số tiền này không minh bạch.
Cô kéo tay mẹ mình, trong lòng cũng vô cùng phấn khích.
Nhưng đúng lúc họ đang vui vẻ thì lại có người đến gây khó chịu.
Thím Cả Tô dùng ánh mắt ghen tị nhìn nụ cười trên mặt mẹ con Phan Tú Vân, trong lòng chua như giấm.
Bà ta sải bước đi tới, nói giọng chua loét: "Em dâu hai cười vui thế, chia được không ít tiền nhỉ? Chậc chậc, vẫn là em dâu hai số tốt, làm lụng vất vả không bằng sinh được cô con gái tốt..."
Dáng vẻ này của bà ta khiến Phan Tú Vân phát ngán, bà thầm đảo mắt: "Ai nói không phải chứ!"
Bà kéo Tô Bối một cái: "Tiểu Bối, chúng ta đi thôi!"
Bà không muốn nói chuyện với bà chị dâu này.
Thấy hai người định đi, thím Cả Tô nhớ ra chuyện chính, bà ta vội gọi hai người lại: "Em dâu hai, mẹ bảo các em qua đó, có chuyện muốn nói."
Phan Tú Vân dừng bước, trong lòng bà có linh cảm không lành.
Khẽ nói một tiếng biết rồi, hai mẹ con nhanh chóng đi về nhà.
Về đến nhà, Tô Kiến Nghiệp cũng đã về, cả nhà tụ lại nói về chuyện bà cụ Tô cho người gọi qua.
"Ông xã, anh nói xem lần này mẹ gọi chúng ta qua, có thể là chuyện gì?"
Tuy Phan Tú Vân bây giờ đã làm xưởng trưởng, nhưng uy quyền của mẹ chồng bao năm vẫn còn, nghĩ đến việc gặp mặt bà ta, trong lòng bà vẫn có chút lo lắng.
Tô Kiến Nghiệp nhíu mày: "Không chắc được."
Tô Bối chậc một tiếng: "Có gì mà không chắc chứ, cha không nói, chúng con cũng đoán được, vừa phát tiền đã gọi chúng ta, còn có thể là chuyện gì nữa!"
Vẻ mặt Tô Kiến Nghiệp đầy lúng túng.
Nhưng dù sao đi nữa, phải đi thì vẫn phải đi, để hai đứa nhỏ ở nhà, ba người bọn họ đến nhà cũ.
Đi đến cửa, họ gặp gia đình Tô Lão Tam.
Hai gia đình nhìn nhau, không hẹn mà cùng thở dài.
Hai anh em đi trước, Quý Tuyết Liên và Phan Tú Vân đi song song ở giữa, còn Tô Bối thì đi cùng Tô Mai và Tô Hồ.
"Chị Tiểu Bối, bà có đánh người không ạ?"
Tô Mai lo lắng kéo tay Tô Bối, vẻ mặt kinh hãi.
Từ khi ra ở riêng, không còn công việc làm mãi không hết, không còn bị bà cụ Tô chửi mắng, cuộc sống của họ cũng khá tốt, tính cách của Tô Mai cũng cởi mở hơn nhiều.
Nhưng bị mắng nhiều năm như vậy, sao có thể nói quên là quên được. Bây giờ bà cụ Tô vừa tìm tới đã khiến cô bé nhớ lại chuyện trước đây, cô bé rất sợ bà nội lại đối xử với mẹ con họ như trước.
Tô Bối vỗ vai cô bé: "Yên tâm đi, không sao đâu, có bọn chị ở đây."
Có họ ở đây, họ sẽ không để bà cụ Tô bắt nạt gia đình chú Ba.
Một nhóm người vào nhà, cảnh tượng trừng mắt giận dữ trong tưởng tượng không hề xảy ra, mặc dù bà cụ Tô vẫn không nhiệt tình nhưng đúng là không gây chuyện.
Như vậy ngược lại càng khiến mọi người cảm thấy bất an hơn.
"Mẹ, mẹ tìm chúng con có chuyện gì vậy?" Tô Kiến Nghiệp hỏi.
Bà cụ Tô hất cằm: "Đến rồi à? Ngồi đi!"
Họ đã đến, vợ chồng Tô Lão Đại cũng đã có mặt, tất cả cùng ngồi xuống.
Bà cụ Tô liếc nhìn đám con cháu trước mặt, từ từ mở lời.
"Thằng Hai, thằng Ba, hôm nay gọi các con đến là để thương lượng một chuyện. Năm nay đại đội chúng ta làm ăn tốt, nhà nào cũng chia được không ít tiền..."
Bà ta đột nhiên đưa tay lên lau mắt: "Bây giờ cuộc sống của các con đều tốt rồi, tội nghiệp em trai các con bây giờ ở ngoài không biết thế nào. Mẹ muốn nhân dịp Tết này đi thăm em trai các con, các con làm anh làm chị, mỗi người đưa một trăm đồng, để cuộc sống của thằng Tư cũng khá hơn một chút."