Một nhóm người lại vây quanh hỏi Tô Bối không ít chuyện, cô đều cười tủm tỉm trả lời. Thấy trời đã không còn sớm, Tô Bối mới từ xưởng ra về để nấu cơm.
"Tiểu An, Đồng Đồng, về nhà thôi!"
Tô An và Tô Đồng đang chơi trong sân nhà xưởng, nghe cô gọi liền tạm biệt bạn bè, theo Tô Bối về nhà.
Nào ngờ ba chị em vừa đi được không xa thì thấy một xã viên vẻ mặt kinh hãi chạy về phía trụ sở đại đội.
Tô Bối dừng bước, đã xảy ra chuyện gì thế này?
Đứng tại chỗ chưa đầy hai phút, người đó đã cùng Bí thư ra khỏi trụ sở đại đội, leo lên một chiếc xe đạp rồi lao đi vun vút. Thấy Bí thư vẫn đang đứng tại chỗ nhìn theo, Tô Bối quay người lại.
"Bí thư, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?"
Bí thư Trương vẻ mặt giận dữ, thấy là cô, sắc mặt mới hơi dịu lại: "Còn không phải là đám bênh con chằm chặp ở bên cạnh sao? Người của chúng ta qua đó bắt người đã xảy ra xung đột với bên đó, thằng nhãi nhà họ Trần về gọi người đến chi viện rồi."
Tô Bối giật mình, đây là muốn đi đánh nhau à!
"Bí thư, chuyện này... Sẽ không xảy ra chuyện gì lớn chứ ạ?"
Lỡ như đánh bị thương ai đó, chuyện sẽ rắc rối lắm.
Bí thư Trương lạnh mặt: "Có xảy ra chuyện hay không thì chúng ta cũng không thể để người khác bắt nạt được. Thôi, chuyện này cháu đừng quan tâm."
Tô Bối nghe vậy đành im lặng, cô có muốn quan tâm cũng không thể, trong lòng cô chỉ lo lắng cho cha mình.
Rất nhanh sau đó, một nhóm người trở về đại đội. Bí thư gọi Đại đội trưởng dẫn đội đến đại đội Hướng Dương, nhất định phải đưa người của mình và cả thằng nhóc gây chuyện của đại đội Hướng Dương về. Ông ấy không tin chuyện họ có lý mà lại để đối phương bắt nạt.
Một nhóm người hùng hổ kéo đến đại đội Hướng Dương. Tô Bối nhìn thấy Tô Kiến Nghiệp trong đám đông liền chạy vào giữa đoàn người, đến bên cạnh ông.
"Cha, cha phải cẩn thận đấy, đừng có xông lên trước."
Cô kéo tay áo Tô Kiến Nghiệp, nhỏ giọng nhắc nhở.
Tô Kiến Nghiệp gật đầu: "Yên tâm đi, cha tự biết chừng mực."
Đoàn người nhanh chóng rời khỏi đại đội, Tô Bối nghiến răng, cũng lặng lẽ đi theo sau.
Đến đầu đại đội Hướng Dương, họ nhập bọn với những người đang ở lại đây. Hai bên đều có rất nhiều người, đứng rạch ròi chia làm hai phe, không khí giương cung bạt kiếm.
Đại đội trưởng sa sầm mặt bước lên phía trước: "Đội trưởng Triệu, ông làm vậy là có ý gì?"
Người dẫn đầu của đại đội Hướng Dương cũng là đại đội trưởng, nghe vậy hừ lạnh một tiếng: "Tôi còn muốn hỏi các người có ý gì đây? Một đám người chạy đến đại đội Hướng Dương chúng tôi bắt người, xem đại đội chúng tôi không có ai à?"
Lời của đội trưởng Triệu vừa dứt, đám đông đại đội Hướng Dương trở nên kích động: "Đúng vậy, các người xem đại đội chúng tôi không có ai sao! Dám đến đại đội chúng tôi bắt người, có hỏi qua cái xẻng trong tay tôi có đồng ý không đã!"
Mọi người ở đại đội Hướng Dương siết chặt vũ khí trong tay, trừng mắt nhìn đám người đại đội Bình An.
Đại đội trưởng cũng nổi giận.
"Kiến Nghiệp, nói cho họ nghe lý lẽ của chúng ta."
Tô Kiến Nghiệp đột nhiên bị gọi tên, đành phải bước lên kể lại chuyện đốt nhà kho. Đám người đối diện đương nhiên không tin, một người đàn ông gầm lên: "Dám vu khống con trai tao, ông đây liều mạng với mày!"
Chiếc xẻng trong tay gã ta đã bổ thẳng về phía Tô Kiến Nghiệp.
"Cha, cẩn thận!"
Tô Bối kinh hãi hét lên.
Tô Kiến Nghiệp nghiêng đầu né tránh, chiếc xẻng liền đập vào vai ông, bên tai bị vật bằng sắt sượt qua, lập tức chảy máu.
"Mẹ kiếp!"
Đối phương đã ra tay trước, thế này còn nhịn được sao?
Đại đội trưởng gầm lên một tiếng: "Tất cả xông lên cho tôi!"
Hai nhóm người lập tức lao vào đánh nhau. Tô Kiến Nghiệp bị thương, bị đám đông đẩy ra ngoài rìa, Tô Bối vội vàng chạy tới đỡ lấy ông.
"Cha, cha có sao không?"
Tô Kiến Nghiệp cử động vai: "Không sao, cha sơ ý quá."