Chương 517: Chúng ta... Chia tay đi!

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:55:44

"Thì sao chứ, cho dù anh ta có ý gì, em cứ không đồng ý là được rồi." Chung Tử Diệp hơi im lặng. "Hữu Lan, làm người phải thực tế một chút, em chờ anh, đợi đến khi tốt nghiệp, anh có thể giúp em." "Anh?" Phương Hữu Lan cười khẽ một tiếng: "Tử Diệp, không phải em không tin anh, em biết anh rất ưu tú, nhưng cơ hội không đợi người, anh đừng quan tâm đến em nữa." "Em chắc chứ?" "Em chắc." Lại một khoảng im lặng kéo dài. Chung Tử Diệp chậm rãi lên tiếng: "Chúng ta... Chia tay đi!" Phương Hữu Lan và kể cả nhóm Tô Bối ở bên cạnh đều sững sờ. Ba người bất giác lùi về phía sau. Nghe lỏm vài câu thì không sao, nhưng bị phát hiện vào lúc này thì xấu hổ lắm. May mà hai người kia dường như không hề nhận ra, vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi đau của riêng mình. "Chung Tử Diệp, anh là đồ khốn! Em ở bên anh bao nhiêu năm như vậy, anh nói chia tay là chia tay? Anh coi em là cái gì?" "Hữu Lan, câu này em không nên hỏi anh mà nên hỏi chính mình, em coi mình là cái gì, coi anh là cái gì." Phương Hữu Lan nức nở khóc thành tiếng: "Tại sao anh không thể hiểu cho em!" "Xin lỗi!" Vẻ không nỡ trong mắt Chung Tử Diệp lóe lên rồi biến mất. "Nếu chúng ta không thể tìm được điểm chung, vậy thì thà đau một lần còn hơn, chia tay sẽ tốt cho cả hai chúng ta." Anh ta lại nhìn sâu vào Phương Hữu Lan một lần nữa: "Sắp tới anh định đi nước ngoài, cứ vậy đi!" Anh ta quay người rời đi. Ba người vội vàng lùi ra xa hơn, rồi quay lưng lại. Chung Tử Diệp nhanh chóng đi qua sau lưng họ nhưng không hề chú ý đến mấy người. Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, lại liếc nhìn Phương Hữu Lan, thấy cô ấy ngồi xổm trên đất khóc cũng không có ý định đến chào hỏi, vội vàng rời khỏi nơi này. Đợi đến khi đi xa, Lưu Dương mới thở ra một hơi dài, vỗ ngực nói: "Phù, sợ chết khiếp, may mà không bị nhìn thấy." Anh ấy không muốn đối mặt với cảnh tượng khó xử như vậy. Tô Bối và Chu Ý Hành cũng có suy nghĩ tương tự, nếu không quen biết thì thôi, đằng này lại là người quen, mà nội dung họ nói lại không thích hợp để người quen nghe thấy. Lưu Dương chậc lưỡi một tiếng: "Hành vi của Phương Hữu Lan kia cũng thật là..." Đây là vì tiền đồ mà không từ thủ đoạn đây mà! Ở hiện đại, Tô Bối đã xem không ít tin tức lá cải như vậy, cũng coi như có nhiều kinh nghiệm, nhưng người làm việc này lại là bạn của mình, tâm trạng cũng không vui vẻ gì. "Mỗi người có suy nghĩ riêng, không cần phải chỉ trỏ, đi thôi, chúng ta đi xem chỗ khác!" Gạt qua chủ đề này, mấy người lại đi dạo một vòng, bữa trưa ăn ở gánh hàng rong, sau đó đến Y Y Bố Xá. Triệu Lan Chi đang tiếp khách, nhìn thấy họ thì mắt sáng lên nhưng cũng không lập tức qua ngay, mà tiễn khách xong mới vui vẻ bước tới. "Mọi người đến rồi." Trong tiệm có chuẩn bị một ít đồ ăn vặt, Triệu Lan Chi lấy cho mấy người một ít rồi rót nước. Mấy người đang nói chuyện thì thỉnh thoảng có khách vào, một bóng người xuất hiện ở cửa, Triệu Lan Chi lập tức đứng dậy đi đón khách. Kết quả vừa nhìn thấy người tới liền thốt lên: "Ủa, Giang Viện, sao cậu lại đến đây?" Người đến chính là Giang Viện, cô ấy chào Triệu Lan Chi một tiếng rồi lao ngay vào trong. "Biết ngay là các cậu ở đây mà, Tiểu Bối, mau về với mình, có người đến ký túc xá chúng ta tuyên chiến với Trương Tinh rồi!" "Gì cơ?" Tô Bối hơi ngơ ngác: "Tuyên chiến?" "Đúng vậy, một cô gái nói là để ý Đỗ Thanh Hà rồi, muốn cạnh tranh với Trương Tinh, mau về cùng mình để cổ vũ cho Tinh Tinh!" Tô Bối nghe vậy thì thấy lạ: "Đợi chúng ta về thì người ta chắc đi mất rồi." Lúc này tới tìm cô đâu phải là để cổ vũ, đây chẳng phải là vô duyên vô cớ mất đi một người sao? Giang Viện vỗ đầu mình: "Quên nói với cậu, ký túc xá chúng ta không phải thiếu một người sao, cô gái đó chuyển đến ký túc xá chúng ta rồi!"