Tô Bối gọi Trương Tinh lại.
Trương Tinh quay đầu lại: "Sao vậy Tiểu Bối?"
Cô ấy ướm thử bộ quần áo lên người: "Tiểu Bối, cậu xem mình mặc bộ nào đẹp?"
Tô Bối: "... Chưng diện đẹp thế này là đi hẹn hò à?"
Trương Tinh ngẩn ra, mặt hơi đỏ.
"Cũng không hẳn!"
"Không hẳn là sao?"
"Là... Chúng mình vẫn chưa phải là quan hệ đó."
Vậy là có ý rồi.
Tô Bối nói: "Mình có vài lời muốn nói với cậu. Sau khi nói xong, cậu có thể chọn không nghe không tin, nhưng nếu cậu chịu tin thì hãy cẩn thận một chút."
Cô kể lại chuyện trên tàu hỏa lần đó: "Mình biết cậu rất tin tưởng cô gái đó, nhưng cẩn tắc vô áy náy, cô ta rủ cậu ra ngoài chưa chắc đã là chuyện tốt, cậu tốt nhất nên cẩn thận một chút."
Nụ cười trên mặt Trương Tinh nhạt đi.
"Cậu nói thật à?"
Tô Bối: "... Không tin thì thôi."
Cô mệt rồi, mặc xác đi!
Trương Tinh mím môi: "Mình đâu có nói không tin, chỉ là... Mình và Tiểu Lan quen nhau nhiều năm rồi. Cậu ấy... Sao có thể hại mình chứ?"
"Vậy thì mình không biết, lòng người là khó đoán nhất."
Được rồi, Trương Tinh không nói nữa.
Cô ấy cũng không còn tâm trạng chọn quần áo nữa, tiện tay lấy một bộ mặc vào: "Tuy cậu nói vậy, nhưng mình vẫn phải đi."
Cô ấy suy nghĩ một lúc rồi nói: "Nhưng mà mình nghĩ cậu cũng không hại mình đâu, mình sẽ cẩn thận."
Tô Bối gật đầu, không nói thêm gì với cô ấy nữa.
Rất nhanh, Trương Tinh đã ra khỏi cửa.
Tuần này Tô Bối không ra ngoài, ở lại ký túc xá đọc sách. Bây giờ cô học rất nhiều thứ, thời gian cũng không dư dả.
Tô Bối đọc một mạch đến trưa thì cửa bị đẩy mạnh ra, Trương Tinh bước vào.
Cửa phòng đóng sầm lại một tiếng thật mạnh, vẻ mặt Trương Tinh đầy tức giận.
"Sao thế? Cửa sắp bị cậu làm hỏng rồi đấy, cẩn thận trường bắt cậu đền."
Trương Tinh hậm hực ngồi xuống: "Tiểu Bối, cậu nói đúng, Chu Lan đúng là đồ lòng dạ xấu xa."
Là sao?
Tô Bối nhướng mày nhìn cô ấy.
Trương Tinh tức đến đỏ cả mắt: "Ban đầu mình còn không muốn tin cô ta hại mình, nhưng không ngờ, cô ta lại đưa mình đến nhà người khác..."
Cô ấy có chút không nói nên lời, nằm trên giường khóc nức nở.
Ngọn lửa hóng hớt của Tô Bối bùng lên, trong đầu toàn suy nghĩ rốt cuộc cô ấy đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng Trương Tinh nhanh chóng cho cô câu trả lời: "Cô ta đưa mình đến nhà một bạn nam, rồi tự tìm cớ bỏ đi, mình suýt nữa bị... Bị cái đó, mãi mới chạy thoát được."
Trên mặt cô ấy đầy nước mắt tủi thân: "Sao cô ta có thể làm vậy chứ, cô ta quá đáng quá!"
Tô Bối cũng có chút cạn lời.
"Là người ở sân trượt băng à?"
Vẻ mặt Trương Tinh cứng đờ, rồi gật đầu: "Ừ, chính là anh ta. Trước đây anh ta theo đuổi mình, nhưng mình vẫn chưa quyết định, tuy... Tuy mình có chút ý với anh ta, nhưng mình không ngờ anh ta lại là người như vậy."
Càng nghĩ Trương Tinh càng đau lòng, há to miệng khóc lớn.
Tô Bối: "..."
"Hay là đừng khóc nữa, lát nữa người ta kéo đến bây giờ."
Cô thì không sao, chỉ sợ lát nữa Trương Tinh không chịu nổi.
Trương Tinh lập tức nín khóc, bĩu môi thút thít.
Tô Bối nhìn mà có chút buồn cười, nhưng lúc này cười có vẻ hơi vô nhân đạo, cô hắng giọng: "Mình đi ăn cơm đây, cậu thì sao?"
"Mình cũng đi."
Cô ấy cầm hộp cơm của mình lên: "Mình phải biến đau thương thành sức ăn."
"Được, đi thôi!"
Hai người ra khỏi ký túc xá, chuẩn bị đến nhà ăn, vừa ra ngoài đã thấy một bà thím mặc quần áo vá đang nịnh nọt hỏi chuyện một sinh viên.
Bên cạnh mụ ta còn có một gã đàn ông khoảng ba mươi tuổi, co rúm cổ, hai người vừa nhìn đã biết không phải sinh viên của trường.
Hai người Tô Bối bất giác đi chậm lại, liền nghe thấy người phụ nữ đó nói: "Con dâu tôi tên là Lưu Ngọc Nam, năm nay mới đến đây học đại học, tôi cũng không biết ở khoa nào, ký túc xá số mấy..."
Do khoảng cách không quá gần, giọng nói của người phụ nữ này lại có chút giọng địa phương, Tô Bối không nghe rõ lắm, nhưng vẫn nghe được mấy chữ Lưu Ngọc Nam.