Một người khác cũng khuyên mẹ Vương Hổ: "Báo công an thì báo đi, vào tù còn hơn bị đánh chết ở ngoài."
Hai mẹ con Vương Hổ lúc này cũng không biết nên diễn tả tâm trạng ra sao, chỉ cảm thấy lời họ nói hình như cũng có lý.
Nhưng bà ta không thể trơ mắt nhìn con trai vào tù. Mẹ Triệu Tam nghĩ đến điều gì đó, lớn tiếng nói: "Chuyện này là do vợ Vương Đại Trụ, nếu không phải nó đến nhà nói linh tinh, con trai tôi cũng sẽ không làm ra chuyện này."
Vợ Vương Đại Trụ chính là người họ hàng nhà họ Vương trước đây muốn Vương Hổ đưa con trai ả ta lên Bắc Kinh nhưng bị cậu ta từ chối. Vì cảm thấy mất mặt nên chạy đến nói xấu Vương Hổ và Tạ Tư Hàm với bà Triệu, chuyện này mới lọt vào tai Triệu Tam.
Lại nghe nói Tạ Tư Hàm ở một mình trong nhà họ Tô, Triệu Tam liền nảy sinh ý đồ.
Sắc mặt Vương Hổ đen lại.
Cậu ta quay đầu nhìn Vương Đại Trụ cũng vừa mới đến. Ánh mắt Vương Đại Trụ né tránh: "Cái này, tôi cũng không biết."
Vương Hổ hừ một tiếng, âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Nhưng bất kể trong đó có nguyên do gì, cậu ta cũng không thể tha cho Triệu Tam.
Trưởng thôn thấy vậy liền giải tán mọi người về nhà.
"Trời không còn sớm nữa, mọi người về nhà ngủ đi, để lại hai người ở đây trông chừng là được."
Mọi người giải tán, Triệu Tam cũng khuyên mẹ về nhà trước.
Đợi mọi người đi hết, trong phòng chỉ còn lại Vương Hổ và Triệu Tam, cùng hai người đàn ông tự nguyện ở lại.
Vương Hổ nhờ họ giúp trông chừng, hứa hôm khác mời cơm, sau đó đi tìm Tạ Tư Hàm, bảo cô ấy đến nhà mình ở tạm.
Tạ Tư Hàm lắc đầu từ chối.
"Không cần đâu, em cứ ở nhà thôi, xảy ra chuyện như vậy, chắc không ai dám đến nữa đâu."
Vương Hổ vẫn không yên tâm.
"Tư Hàm, em cứ nghe lời anh đi. Xảy ra chuyện như vậy, anh sao yên tâm để em ở một mình được? Hay là anh ở lại với em nhé?"
Tạ Tư Hàm lườm cậu ta một cái, đẩy người ra ngoài.
"Đừng nói nữa, em chắc chắn sẽ không đến nhà anh ở đâu. Được rồi, anh mau về nhà ngủ đi!"
Đẩy người ra khỏi cửa, Tạ Tư Hàm đóng sầm lại rồi cài chốt.
Vương Hổ: "..."
Vương Hổ lại nói thêm vài câu bên ngoài, thấy Tạ Tư Hàm không thèm để ý đến cậu ta đành phải tiu nghỉu rời đi.
Nhưng cậu ta cũng không về nhà mà đến trụ sở đại đội trông chừng Triệu Tam.
Về phía Tạ Tư Hàm, thấy người đã đi, cô ấy liền vào không gian.
Tô Bối lúc này đang nằm trên giường, thấy cô ấy vào liền ngồi dậy.
"Sao rồi?"
Từ lúc vào đây cô đã luôn lo lắng cho Tạ Tư Hàm, nhưng cô lại không thể qua đó, lỡ bị người khác nhìn thấy thì hỏng bét.
Tạ Tư Hàm kể lại chuyện vừa rồi.
Tô Bối gật đầu, đúng là nên tống gã vào tù.
Hai người nói chuyện thêm một lúc thì cảm thấy hơi buồn ngủ, Tô Bối bảo: "Hay là em ngủ ở đây luôn đi?"
Ở đây nhiệt độ thích hợp, cái gì cũng có, ngủ cũng thoải mái.
Tạ Tư Hàm lắc đầu từ chối: "Thôi đừng, ngủ ở đây dễ quên giờ giấc lắm."
Lỡ có người đến gõ cửa mà cô ấy không nghe thấy thì sẽ chẳng biết giải thích thế nào.
Tô Bối nghĩ cũng đúng: "Vậy được, em về nghỉ đi."
Hai người trở ra, về phòng rồi nhanh chóng chui vào chăn.
Nằm trong chăn, chẳng mấy chốc hai người đã ngủ thiếp đi.
Trong giấc mơ, Tô Bối lại đến vùng sương trắng đó.
Lần nữa đến vùng sương trắng, Tô Bối có chút mơ hồ, nhưng rất nhanh cô đã nhận ra đây là đâu.
Không biết tại sao trong giấc mơ đầu óc cô lại vô cùng tỉnh táo, nhớ rõ tình cảnh lần trước đến đây.
Lần này cô không còn hoang mang, tìm một hướng rồi đi về phía trước.
Vùng sương trắng này không có bất kỳ vật tham chiếu nào. Tô Bối đi rất lâu, cuối cùng, màn sương trắng bên cạnh cô cũng trở nên loãng hơn.
Tiếp tục đi về phía trước, cô lại một lần nữa nhìn thấy căn phòng đã bắt gặp lần trước.