Thím Triệu nghe vậy có chút động lòng, nhưng không lập tức đồng ý.
"Để tôi nghĩ đã!"
Dù sao cũng đã chuyển đến rồi, không phải nói đi là đi được ngay.
Phan Tú Vân gật đầu, kéo bà ấy đi mua đồ, tạm thời vứt hết những phiền não này ra sau đầu.
Lúc chọn đồ, Phan Tú Vân đang định bàn bạc với thím Triệu thì phát hiện bà ấy đang nhìn gì đó.
"Nhìn gì thế?"
Bà ngẩng đầu lên, sắc mặt hơi thay đổi, vừa mới nhắc đến Lưu Dương, bây giờ đã gặp ngay.
Bên cạnh Lưu Dương còn có một cô gái trẻ.
Trong lòng Phan Tú Vân hẫng một nhịp, cảm thấy có chuyện không ổn.
"Chị này, đừng vội hoảng, chưa chắc đã có chuyện gì đâu, lát nữa chúng ta lên hỏi thử."
Thím Triệu đương nhiên cũng muốn xông lên chất vấn, nhưng có chút do dự.
Nếu không phải như vậy, đến lúc đó chẳng phải sẽ làm con rể mất mặt sao?
Hơn nữa có lẽ sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của con gái và con rể.
Phan Tú Vân nói: "Hay là để tôi đi hỏi, chị tìm chỗ nào trốn trước đi?"
"Không cần, đi cùng nhau đi!"
Dù sao cũng đã gặp rồi, bà ấy trốn đi thì còn ra thể thống gì?
"Vậy được thôi!"
Hai người nhanh chân đuổi theo người phía trước.
Người phía trước đúng là Lưu Dương, bên cạnh anh ấy là nhân viên phục vụ mới của quán, người từ quê lên, mẹ anh ấy đã đặc biệt gọi điện dặn dò anh ấy chăm sóc, coi như là họ hàng xa.
Cô gái trẻ đến đây không mang theo gì, nên anh ấy dẫn cô ấy ra ngoài mua sắm cho đủ đồ.
"Anh Lưu Dương, anh xem cái này thế nào?"
Cô gái trẻ cầm một chiếc kẹp mái cài lên tóc.
Lưu Dương liếc nhìn một cái rồi gật đầu: "Đẹp lắm."
Lúc này giọng của thím Triệu vang lên: "Tiểu Dương!"
Lưu Dương quay đầu lại, thấy là mẹ vợ, vội nói: "Mẹ, sao mẹ lại ở đây?"
"Mẹ đi dạo phố với dì Phan của con."
Bà ấy nhìn Lưu Dương, rồi lại nhìn cô gái bên cạnh, ánh mắt cô gái trẻ có chút né tránh, lùi ra sau Lưu Dương, cẩn thận níu lấy vạt áo anh ấy.
Sắc mặt thím Triệu có chút khó coi.
Lưu Dương thấy vậy vội vàng giữ khoảng cách với cô gái trẻ.
"Mẹ, mẹ đừng hiểu lầm, cô ấy là nhân viên mới đến quán con, từ quê lên, mẹ con gọi điện bảo con chăm sóc cô ấy một chút, lúc cô ấy đến không mang theo gì cả, con đưa cô ấy ra ngoài mua cho đủ đồ."
Là vậy sao?
Thím Triệu vừa nhìn cô gái này đã biết tâm tư không trong sáng, đôi mắt láo liên, thoạt nhìn đã biết không phải dạng tốt đẹp gì.
Là người từng trải, bà ấy có gì mà không nhìn ra?
Cô nhóc này rõ ràng không có ý tốt.
Nhưng xem ra con rể dường như không có ý nghĩ gì khác. Thím Triệu thấy lòng hơi yên tâm.
Bà ấy nhếch mép cười nói: "Vậy à, thế thì hay quá, đi cùng nhau đi, bọn mẹ cũng phải mua một vài đồ dùng sinh hoạt."
Cô gái trẻ đương nhiên không muốn lắm, ở nhà cô ấy vốn không nghe lời, cũng không thích đi học, mẹ cô ấy mới nhờ mẹ của Lưu Dương, đưa cô ấy đến quán ăn của Lưu Dương.
Lúc đầu cô ấy cũng không nghĩ gì, chỉ muốn rời khỏi nhà, nhưng khi nhìn thấy Lưu Dương thì lại nảy sinh một vài ý nghĩ.
Lưu Dương trông khá ổn, lại còn là ông chủ. Ăn mặc thời thượng, lái xe hơi, ra dáng một người thành đạt, cô gái trẻ lập tức rung động, muốn thay thế Triệu Lan Chi.
Nào ngờ lần đầu tiên đi ra ngoài với Lưu Dương đã gặp ngay mẹ vợ, cô gái trẻ thầm kêu xui xẻo.
"Anh Lưu Dương, không cần đâu ạ! Chúng ta chỉ mua vài món đồ rồi về, làm phiền bác gái quá!"
"Không phiền, không phiền."
Thím Triệu cười tiến lên, kéo cô gái trẻ đến bên cạnh.
"Ôi, cô bé này xinh xắn quá, bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mười tám ạ."
"Mới mười tám, nhỏ thế, sao lại không đi học nữa?"
Cô gái trẻ không muốn trả lời câu hỏi này, trong lòng đã có chút mất kiên nhẫn.
Nhưng vì có Lưu Dương ở bên cạnh nên không tiện tỏ thái độ, chỉ nói: "Học không tốt, không muốn học nữa."