Chương 615: Tiểu Bối, anh biết ngay là em vẫn quan tâm đến anh mà
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 19:00:15
Chu Ý Hành cuối cùng cũng buông tay cô ra, ngã ngồi xuống ôm lấy chân mình.
"A, ngón chân của anh gãy rồi!"
Trông anh có vẻ rất đau, sắc mặt cũng tái đi.
Tô Bối lập tức hoảng hốt: "Anh... Anh không sao chứ?"
Vừa rồi đúng là cô đã dùng sức quá mạnh.
Chu Ý Hành há miệng thở hổn hển: "Em giẫm thật à? Chân anh vừa bị lạnh cóng, bây giờ chắc chắn bị em giẫm rụng rồi."
"Làm sao có thể!"
Miệng thì nói không tin, nhưng Tô Bối lại vội vàng ngồi xuống: "Mau để em xem nào."
Cô nắm lấy chân anh định cởi giày, Chu Ý Hành đột nhiên ôm chầm lấy cô.
"Tiểu Bối, anh biết ngay là em vẫn quan tâm đến anh mà."
Tô Bối sững người, sau đó hiểu ra mình bị lừa, cô dùng sức đấm vào lưng anh: "Buông ra, Chu Ý Hành anh buông em ra!"
"Anh không buông."
Chu Ý Hành ôm chặt cứng: "Tiểu Bối, chuyện trước đây là anh sai, anh hứa sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?"
"Không được!"
Tô Bối dùng sức đẩy anh ra: "Anh có biết anh đã dọa em sợ thế nào không? Sao anh có thể làm như vậy chứ? Anh đi đi, đi mau đi, em không bao giờ quản chuyện của anh nữa!"
Cô vừa nói vừa đứng dậy, Chu Ý Hành cũng vội vàng đứng lên theo, ôm lấy cô từ phía sau, gục đầu vào vai cô.
"Tiểu Bối, đừng rời xa anh, anh không thể sống thiếu em."
Cảm nhận được vệt ướt át trên vai, tim Tô Bối khẽ run lên.
Người ta nói đàn ông không dễ rơi lệ, cô tin vào tình cảm của Chu Ý Hành, vẫn luôn tin tưởng.
Nhưng vấn đề giữa họ chưa bao giờ là vấn đề tình cảm.
Cô gỡ tay anh ra, muốn thoát khỏi cái ôm này. Chu Ý Hành ôm rất chặt, cô đành phải dùng sức mạnh hơn.
"Bịch!"
Chu Ý Hành ngã xuống đất.
Tô Bối sững sờ: "Này, anh đừng có ăn vạ nhé!"
Tuy cô có dùng chút sức, nhưng một người đàn ông to lớn đâu đến nỗi ngã dễ dàng như vậy!
Chu Ý Hành không trả lời, chỉ tái mặt ôm lấy chân mình.
Tô Bối cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng chạy tới cởi giày của anh ra.
Sau đó cô nhìn thấy máu trên chân anh đã dính chặt tất vào da thịt.
"Sao... Sao lại thế này?"
Tô Bối giật mình: "Đây là do em giẫm lúc nãy sao?"
Cô không dám tin. Tuy cô đúng là có dùng chút sức, nhưng cũng đâu đến nỗi nghiêm trọng như vậy?
Cô vội vàng đi tìm hộp thuốc, giúp Chu Ý Hành xử lý vết thương.
Chu Ý Hành nhìn cô bận rộn qua lại, trên mặt nở một nụ cười.
"Tiểu Bối, không phải em giẫm đâu, là anh bị thương trên đường đến đây hôm nay."
Là vậy sao?
Nhưng nghĩ đến việc anh đã bị thương mà cô còn dùng sức giẫm lên chân anh một cái, cô lại cảm thấy áy náy.
"Xin lỗi nhé, em không biết."
"Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Chu Ý Hành bây giờ tuy thấy đau nhưng không hề tức giận, thậm chí còn thấy chút may mắn.
Nếu không bị thương thì làm sao có được sự chăm sóc này của Tô Bối, có khi đã bị đuổi ra ngoài từ sớm rồi.
Anh tham lam nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Tô Bối, không muốn bỏ lỡ một chi tiết nào. Tô Bối đã sớm phát hiện ra nhưng cũng mặc kệ. Cô chăm chú giúp anh rửa sạch vết thương, bôi thuốc, rồi dùng gạc băng bó cẩn thận, lúc này mới ngẩng đầu lên đối mặt với anh.
"Nhìn đủ chưa?"
"Chưa."
Miệng của Chu Ý Hành nhanh hơn não.
Tô Bối vốn định trưng ra vẻ mặt nghiêm túc, nhưng cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Lúc này tại nhà họ Trần.
Ông cụ Trần thấy cửa phòng của Chu Ý Hành vẫn đóng, bèn đi tới đẩy cửa ra.
"Tiểu Ý."
Ông ấy gọi một tiếng, nhưng phát hiện trong phòng không có ai.
"Ra ngoài từ lúc nào vậy?"
Ông cụ Trần lẩm bẩm một tiếng, đang định đóng cửa thì đột nhiên phát hiện dưới gối có một góc giấy lòi ra.
"Không phải là thứ gì quan trọng chứ?"
Ông ấy đi tới nhặt lên, mở ra xem, đồng tử lập tức co rút lại.
"Từ chức?"
Thằng nhóc đó muốn từ chức?