Bà ta thở dài: "Thôi được, con muốn tìm nó thì cứ tìm đi!"
Cuối cùng, bà cụ Tô vẫn từ bỏ việc bảo vệ con gái mình.
Gia đình Tô Bối hoàn toàn không biết gì về chuyện này, sau khi nói chuyện với Quý Tuyết Liên khoảng một tiếng, cuối cùng thím ấy cũng đứng dậy về nhà.
Để lại cả nhà nhìn nhau, nhất thời không nói nên lời.
Chu Hồng Anh ba ngày sau mới về, được người ta đẩy xe đẩy về, Tô Bối nghe nói người đã về, còn đến gần đó xem thử.
Người ở trong xe đẩy, đắp chăn kín mít, cũng không nhìn ra gì.
Nhưng xem vẻ mặt Tô Lão Tứ có vẻ không được tốt cho lắm.
Tối hôm đó, nhà cũ họ Tô lại chìm trong tranh cãi, nhà Tô Bối cách đó một con phố cũng nghe thấy.
Tô An gõ cửa phòng cô: "Chị cả!"
Tô Bối đã mặc xong quần áo, mở cửa nhìn cậu một cái.
"Đi không?"
"Đi!"
Hai chị em lén lút ra khỏi nhà đi về phía nhà cũ, không ngờ đã có không ít người đang ghé vào tường rào xem náo nhiệt.
Hai người cũng chỉ là một trong số đó.
Trong nhà vang lên tiếng khóc lóc chửi bới của Chu Hồng Anh: "Tô Lão Tứ, anh không phải là người, trong bụng tôi là con của anh đó!"
Tô Lão Tứ đáp trả: "Cô lừa người giỏi như vậy, ai biết đứa bé trong bụng cô có phải con tôi không!"
"Anh là đồ khốn!"
"Tôi khốn nạn? Nhà cô rõ ràng chỉ là một gia đình bình thường, còn nói là quan chức gì đó, mấy ngày nay cô cầm lông gà làm lệnh tiễn, hai ta ai khốn nạn hơn?"
Tiếp đó là tiếng khóc nức nở của Chu Hồng Anh.
Tô Bối và Tô An nhìn nhau, lặng lẽ rời khỏi tường rào về nhà.
Từ cuộc đối thoại của hai người có thể ghép lại đầu đuôi sự việc. Chu Hồng Anh này đã lừa dối hắn, khiến người nhà họ Tô cung phụng lâu như vậy. Lần này vào bệnh viện, bị hắn phát hiện bí mật nên hai người mới làm loạn lên.
Hai chị em vốn định lặng lẽ vào nhà, nhưng vừa vào sân đã bị Tô Kiến Nghiệp bắt gặp.
"Chạy đi đâu đấy?"
Chuyện này còn cần phải nói nữa sao?
Hai người cười hì hì, chủ động nhận lỗi: "Chúng con đi xem tình hình thế nào."
Tô Kiến Nghiệp liếc nhìn hai con, chẳng phải là đi xem náo nhiệt sao?
Thật sự nghĩ rằng họ lén lút ra ngoài mà ông không biết à?
Động tĩnh lớn như vậy, hai đứa nó nghe thấy, sao vợ chồng ông có thể không nghe thấy? Kể cả việc hai chị em lẻn ra ngoài, vợ chồng ông đều biết rõ.
"Vào nhà nói."
Hai chị em theo Tô Kiến Nghiệp vào nhà, thấy Phan Tú Vân đã đợi sẵn.
"Tình hình thế nào?"
Hai người kể lại sự việc.
Phan Tú Vân và Tô Kiến Nghiệp cạn lời: "..."
"Lần này nhà cũ có chuyện để ồn ào rồi."
Mấy ngày tiếp theo, nhà cũ họ Tô ngày nào cũng ồn ào cãi vã, may mà không ảnh hưởng đến gia đình cô.
Cả nhà đang chuẩn bị đồ cho cô mang về Bắc Kinh.
Mùng bảy Tô Bối đã phải đi làm, trên đường mất một ngày, nên phải đi từ mùng năm.
Lần này Tô An không đi cùng, cậu còn mấy ngày nữa mới khai giảng nên định ở nhà thêm với cha mẹ.
Sáng hôm khởi hành, lúc Tô Kiến Nghiệp đang bơm hơi cho xe đạp thì ngoài cổng vang lên tiếng gọi của Trần Giải Phóng.
"Anh rể!"
Tô Kiến Nghiệp thấy dượng ấy đạp xe tới, vội vàng ra mở cổng: "Sao chú lại đến đây?"
"Không phải hôm nay Tiểu Bối đi sao, em sợ đồ đạc nhiều các anh chị không tiện mang, nên đạp xe qua đón con bé."
Tô Kiến Nghiệp vội vàng cảm ơn.
Thật ra ông cũng hơi khó xử, nhà chỉ có xe đạp, mùa đông đi xe đạp, vừa phải chở con gái vừa phải kéo hành lý, vừa lạnh vừa không an toàn, bây giờ có xe ba gác của Trần Giải Phóng thì tiện hơn nhiều.
Để Trần Giải Phóng vào nhà sưởi ấm một lúc, cả nhóm chuẩn bị xuất phát.
Hành lý cần mang đã được sắp xếp xong, Tô An xách đồ ra đặt lên xe ba gác: "Chị cả, lúc em về sẽ gọi điện cho chị."
"Được, đến lúc đó chị ra đón em."
Tô Bối lần lượt chào tạm biệt mọi người trong nhà, rồi cùng Tô Kiến Nghiệp lên xe ba gác.