Vương Nhã Lan đã khoác lên mình chiếc áo cưới màu đỏ thẫm, trông vô cùng rạng rỡ.
Nhưng Tô Bối thấy diện mạo của cô ấy chẳng khác gì ngày thường, cảm thấy có phần hơi đơn điệu.
"Hay là để mình giúp cậu trang điểm, sửa soạn lại một chút nhé!"
Thời nay vẫn chưa thịnh hành việc trang điểm, nhưng Tô Bối muốn bạn mình có một đám cưới khó quên.
Sau khi Vương Nhã Lan rửa mặt xong, Tô Bối bắt đầu trang điểm cho cô ấy. Cô ấy vốn đã có nét dễ thương, sau khi được tô điểm lại càng thêm phần ngọt ngào.
Lông mi cong vút, gò má ửng hồng đầy sức sống. Tô Bối tết cho cô ấy kiểu tóc phồng, phần tóc mái lòa xòa trước trán được uốn cong bằng thanh sắt nung nóng, trông vừa xinh xắn lại vừa đáng yêu.
Họ hàng nhà họ Vương thấy Vương Nhã Lan như vậy đều khen ngợi không ngớt, khiến cô ấy vui vẻ soi gương làm duyên.
Rất nhanh, Cố Trường Đông đã dẫn theo hội bạn thân đến đón dâu, trong đó có cả nhóm Lưu Dương.
Lưu Dương thấy Tô Bối liền nháy mắt với cô, còn Cố Trường Đông thì ngây người ngắm nhìn Vương Nhã Lan.
Vương Nhã Lan bị nhìn đến nóng ran cả mặt, ngượng ngùng cúi đầu xuống.
Trong tiếng cười ồ của mọi người, Cố Trường Đông cũng đỏ bừng mặt.
Đón được cô vợ nhỏ của mình, cả đoàn người cùng kéo nhau về phía nhà họ Cố.
Tô Bối đi cùng Lưu Dương, anh ấy thì thầm: "Chuyện hôm trước em nói với anh, anh về nhà đã suy nghĩ kỹ rồi. Anh thấy làm hộ kinh doanh cá thể khá thú vị, anh muốn thử xem sao."
"Bố mẹ anh có cho phép không?" Tô Bối hỏi.
Lưu Dương nói: "Họ không quản được anh đâu. Hơn nữa anh cũng nói với ông ấy rồi, nếu anh làm không tốt thì sẽ về nối nghiệp ông ấy, dù sao thì bây giờ ông ấy cũng chưa già!"
Cũng đúng, Chủ nhiệm Lưu ít nhất cũng phải mười năm nữa mới nghỉ hưu, đến lúc đó anh ấy đã sớm tạo dựng được sự nghiệp riêng rồi.
Nhưng Tô Bối vẫn nói trước để anh ấy chuẩn bị tâm lý: "Có lẽ ban đầu sẽ không được thuận lợi lắm đâu."
Cô chỉ biết hiện giờ đã cho phép kinh doanh cá thể, nhưng dù sao hoàn cảnh chung của đất nước là vậy, ít nhiều vẫn còn tồn tại một số rủi ro.
Lưu Dương đắc ý nói: "Yên tâm đi. Anh đây có người chống lưng!"
Tô Bối không ưa nổi cái vẻ tự mãn này của anh ấy, cô cười khẩy: "Anh quên lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở đâu rồi à?"
Lưu Dương rõ ràng cũng nhớ ra, cười ha hả hai tiếng vẻ kém tự nhiên: "Đều là ngoài ý muốn, ngoài ý muốn cả."
Đoàn đón dâu rất nhanh đã đến nhà họ Cố, khu nhà họ Cố vô cùng náo nhiệt, khắp nơi đều dán chữ Hỷ đỏ rực.
Bây giờ đang là mùa hè, vì đông người nên họ bày bàn ngay trong sân khu nhà. Tô Bối vừa ngồi xuống thì chợt nghe thấy có người gọi mình.
"Tiểu Bối!"
Giọng nói này...
Tô Bối quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy người quen.
Cô vui mừng đứng dậy: "Diêu Tư, sao chị lại ở đây?"
Diêu Tư chạy lon ton đến bên cạnh cô: "Tiểu Bối, đúng là em rồi à? Vừa nãy chị đã thấy giống em rồi! Tiểu Bối, em quen cô dâu sao?"
Tô Bối gật đầu: "Cô dâu là bạn của em. Còn chị thì sao? Họ hàng nhà trai à?"
Diêu Tư cười hì hì hai tiếng: "Đúng vậy, nhà chị và nhà họ Cố có họ hàng, Cố Trường Đông là anh họ của chị."
Tô Bối chỉ cảm thấy thế giới này thật nhỏ, không ngờ họ cũng quen nhau.
Hai người ngồi cạnh nhau vui vẻ ăn cơm, Lưu Dương cũng chào hỏi Diêu Tư.
Kể ra thì anh ấy từng gặp Diêu Tư, dù hai người không thân lắm.
Ăn cơm xong, Tô Bối từ biệt Lưu Dương: "Chuyện đó chúng ta nói sau nhé, em đi trước đây."
Diêu Tư kéo Tô Bối chạy đi, trên đường toàn là tiếng cười của cô ấy.
"Đi nào, chị đưa em đến nhà chị chơi."
Tô Bối có chút do dự.
Thấy vậy, Diêu Tư liền kéo cô: "Ôi dào, yên tâm đi, nhà chị không có ai đâu, chỉ có hai chúng ta thôi."
Vậy thì còn được.