Về quê làm việc?
Chu Lãng cau mày.
"Mẹ à, con vất vả lắm mới điều được lên Bắc Kinh, giờ quay về chẳng phải quá uổng phí sao?"
Công việc ở quê sao có thể so sánh với Bắc Kinh?
Diêu Tư cũng nghĩ vậy.
"Đúng đó bác gái, Chu Lãng làm việc ở Bắc Kinh sẽ có tương lai hơn nhiều."
Bà Chu hừ lạnh một tiếng.
"Thì sao? Nó làm ở Bắc Kinh cũng đâu chăm lo được cho gia đình. Tôi nuôi nó bao năm, cuối cùng lại để mẹ già ở quê, còn nó một mình sống sung sướng ở đây. Hai đứa thấy vậy có hợp lý không?"
Cả hai đều cứng họng.
Chu Lãng làm việc ở Bắc Kinh là cơ hội tốt, ai cũng biết, nhưng bà Chu và các em của Chu Lãng vẫn còn hộ khẩu ở quê, không thể chuyển lên, đương nhiên Chu Lãng không thể chăm lo chu đáo.
"Con có thể gửi tiền về mỗi tháng."
Có tiền thì mọi chuyện sẽ dễ sống hơn chứ?
"Không được." Bà Chu kiên quyết lắc đầu.
"Tóm lại điều kiện của mẹ là vậy, hai đứa tự cân nhắc đi!"
Bà Chu ngồi sang bên, không nói gì thêm. Chu Lãng nhìn sang Diêu Tư, cả hai đều lộ vẻ trầm ngâm nặng nề.
Từ lúc được điều lên Bắc Kinh, Chu Lãng đã xác định sẽ phát triển sự nghiệp tại đây, đợi Diêu Tư tốt nghiệp, cô ấy cũng ở lại Bắc Kinh, hai người sẽ kết hôn, đăng ký hộ khẩu tại đây.
Nhưng giờ sự xuất hiện của bà Chu đã phá vỡ kế hoạch đó.
Cả hai đều im lặng.
Diêu Tư bắt đầu thấy lung lay, ban đầu cô ấy cũng từng nghĩ nếu ở bên Chu Lãng thì về quê anh ấy làm việc cũng không sao, chẳng có gì là thiệt thòi cả.
"Hay là... Hay là cứ đồng ý đi..."
"Không được, tôi không đồng ý!"
Cửa đột ngột bật mở, một nhóm người bước vào.
Người đến không ai khác mà chính là mẹ của Diêu Tư.
Chuyện giữa Diêu Tư và Chu Lãng, bà Diêu đã biết từ lâu. Bà ấy từng hỏi Tôn Bân về tình hình của Chu Lãng, trong lòng cũng đã có lo lắng. Lần này nghe tin Chu Lãng được điều đến Bắc Kinh, bà ấy liền muốn đến xem người này rốt cuộc thế nào.
Không ngờ vừa đến nơi đã nghe tin mẹ Chu Lãng cũng có mặt. Bà ấy lập tức gọi Tôn Bân đưa bà ấy đến.
Kết quả lại nghe được đoạn đối thoại vừa rồi.
Thật không thể chấp nhận được!
Bà Diêu giận đùng đùng bước vào, Tô Bối đi sau lưng bà ấy, gương mặt có phần bất đắc dĩ.
Ban đầu cô định vào trước chào hỏi, kết quả bị bà Diêu ngăn lại. Vừa đứng ngoài cửa nghe được vài câu, thấy Diêu Tư có ý định chấp nhận điều kiện kia, bà Diêu lập tức không thể chịu nổi nữa.
Bà ấy xông thẳng vào phòng, ánh mắt nhìn chằm chằm bà Chu.
Bà Diêu từng làm lãnh đạo nhiều năm, trên người mang khí chất của người có địa vị, chỉ một ánh nhìn cũng khiến bà Chu lập tức thấy không thoải mái.
"Mẹ, mẹ đến lúc nào vậy?"
Diêu Tư kinh ngạc đứng dậy.
Chu Lãng cũng lập tức đứng lên: "Cháu chào dì ạ."
Ánh mắt bà Diêu đảo qua người Chu Lãng, trong lòng đã hiểu rõ tình cảnh của con gái mình.
Rõ ràng là bị mê hoặc bởi vẻ ngoài của người ta rồi.
Nhưng đẹp trai thì có ích gì, chẳng phải còn kèm theo một bà mẹ rắc rối đó sao?
"Bà là mẹ của Chu Lãng đúng không, tôi là mẹ của Diêu Tư, chào bà."
Bà Chu gượng gạo nở nụ cười nhạt.
"Tôi là mẹ của Chu Lãng."
Bà ta không ngờ mẹ của Diêu Tư lại khí chất như vậy, đứng cạnh bà ấy khiến bà ta cảm thấy mình kém cỏi hẳn.
Nhưng cứ nghĩ đến chuyện con gái nhà họ Diêu bám riết lấy con trai mình, bà ta lại ưỡn ngực lên đầy tự đắc.
"Đường xa tới đây chắc mệt rồi nhỉ? Mau ngồi đi!"
Bà Diêu ngồi xuống bên cạnh Diêu Tư, để mặc cho cô ấy khoác tay mình.
"Mẹ Chu Lãng, chuyện của hai đứa trẻ tôi cũng mới nghe nói gần đây, vẫn luôn muốn gặp bà một lần, bây giờ cuối cùng cũng gặp được người bằng xương bằng thịt rồi."
Thái độ của bà ấy vừa khách sáo lại vừa xa cách.
"Lời bà vừa nói tôi đã nghe thấy, còn về chuyện công việc, tôi phải nói rõ thái độ của mình với bà. Diêu Tư nhà tôi là sinh viên Đại học Thủ Đô, sau này sẽ ở lại Bắc Kinh, chuyện để con bé về chỗ các người làm việc là tuyệt đối không được."