Cô giáo Triệu bị nói đến mức không thốt nên lời.
Tuy bây giờ đã mở cửa, nhưng những năm nay mọi người đều cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ nói sai một câu là bị chụp mũ ngay.
Hiệu trưởng lên tiếng: "Các giáo viên khác có ý kiến gì không?"
Mấy vị giáo viên bàn tán sôi nổi, có người ủng hộ cô giáo Trương, có người ủng hộ cô giáo Triệu, cũng có người ba phải.
"Nếu mọi người có tranh cãi về chuyện này, hay là hủy tiết mục này đi!"
Như vậy cũng không cần phải tranh luận nữa.
Hiệu trưởng nhìn về phía Tô Bối: "Trò Tô thấy sao?"
Đã bị hỏi đến, Tô Bối cũng không có ý định lùi bước: "Thầy hiệu trưởng, ý của em vẫn vậy. Em thấy đây chỉ là một chiếc váy mặc để biểu diễn, cô Trương không cần phải căng thẳng như gặp đại địch vậy. Em kiên quyết muốn mặc chiếc váy này để biểu diễn."
Mặc dù buổi biểu diễn này chủ yếu là thổi sáo, mặc quần áo gì không quan trọng, nhưng Tô Bối không muốn lùi bước.
Hiệu trưởng nghe vậy thở dài một hơi.
"Trò cũng thấy tình hình bây giờ rồi đó, mấy vị giáo viên đều thấy chiếc váy này của trò không hợp thời."
Tô Bối đại khái đoán được ông ấy muốn nói gì, liền ngắt lời ông ấy.
"Thầy hiệu trưởng, em có một ý tưởng. Nếu mọi người đã tranh luận sôi nổi, có sự khác biệt trong tư tưởng, hay là chúng ta tổ chức một cuộc thi biện luận đi!"
"Cuộc thi biện luận?"
Mấy vị giáo viên ngẩn người.
"Đúng vậy, một cuộc thi biện luận về việc có thể mặc Hán phục hay không. Nếu em thắng, nhà trường sẽ cho phép em mặc chiếc váy này biểu diễn, nếu em thua, em sẽ rút khỏi cuộc thi này."
Cô giáo Trương cười khẩy một tiếng: "Thầy hiệu trưởng, tôi không có ý kiến."
Theo cô ta thấy, chuyện này đã rõ như ban ngày, có mấy ai sẽ cảm thấy chiếc váy này của cô là phù hợp chứ?
Dù có thích thì có mấy ai dám nói ra?
Hiệu trưởng suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý: "Vậy được, nhưng sắp đến mùng một tháng năm rồi, cuộc thi biện luận này tiến hành khi nào?"
Tô Bối suy nghĩ một chút: "Ba ngày. Ba ngày nữa được không ạ?"
Chuyện cứ thế được quyết định, trong ba ngày này, mỗi bên cử ra bốn người. Bên Tô Bối tự tìm người, bên kia do cô giáo Trương phụ trách.
Ba ngày sau sẽ thi đấu tại hội trường lớn của trường.
Cho phép toàn trường đến xem.
Chiếc váy của Tô Bối tạm thời được để ở phòng hiệu trưởng.
Vừa về đến ký túc xá, Tô Bối đã bị mấy người Giang Viện vây quanh, hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cô kể lại tình hình vừa rồi, sau đó nói: "Các chị em, lần này có lẽ mình cần sự giúp đỡ của các cậu rồi."
Bình thường cô rất ít tiếp xúc với người khác, chỉ có quan hệ tốt với mấy người trong ký túc xá. Lần này đành phải làm phiền bốn người bọn họ giúp đỡ vậy.
Mấy người nghe vậy có chút khó xử.
"Nhưng mà mình ăn nói vụng về, e là không giúp được cậu."
Diêu Tư có chút sốt ruột. Tuy bình thường cô ấy hoạt bát, nhưng tham gia thi biện luận thì cô ấy không có tự tin.
Trương Tinh cũng vậy. Đừng thấy cô ấy hay om sòm nhưng thật ra đầu óc hơi chậm chạp, thi biện luận không chỉ cần tài ăn nói mà còn phải có đầu óc nhanh nhạy.
Cô ấy cảm thấy mình cũng không được.
Giang Viện đi đi lại lại: "Hay là để mình thử xem?"
Đương nhiên cô ấy tán thành quan điểm của Tô Bối, suy cho cùng cũng chỉ là một chiếc váy thôi, không cần phải nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy. Có điều, cô ấy chưa từng tham gia thi biện luận nên không hiểu rõ về nó.
Tô Bối bây giờ không có ai, Giang Viện bằng lòng tham gia đương nhiên là tốt nhất, nhưng vẫn còn thiếu hai người.
"Đi, mình đưa cậu đến phòng phát thanh."
Giang Viện kéo Tô Bối đến phòng phát thanh. Các cô không tìm được người nhưng có thể quăng lưới rộng.
Tô Bối nhân chuyện này tuyển người trong toàn trường, ai muốn tham gia cuộc thi biện luận này thì đến ký túc xá tìm cô.