Chương 516: Xin chào, tôi là người yêu của Tiểu Bối, Chu Ý Hành
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:55:41
Hai người nói chuyện một lúc rồi ai về phòng nấy chuẩn bị đi ngủ, đúng lúc này Chu Ý Hành cũng đã đến.
"Sao anh lại đến đây?"
Tô Bối ngạc nhiên.
Cô biết mấy ngày nay Chu Ý Hành bận, cũng không nghĩ sẽ làm phiền anh.
Ánh mắt Chu Ý Hành lóe lên: "... Anh nghe nói em về rồi nên qua xem sao. Đúng rồi, em có bạn đến à?"
Anh đưa mắt nhìn xung quanh, Tô Bối không nói nên lời.
Tưởng cô không biết chút tâm tư đó của anh sao!
Cô lườm anh một cái, vừa định nói Lưu Dương đã ngủ thì thấy cửa phòng bên cạnh bị đẩy ra.
"Tiểu Bối, anh chưa ngủ đâu!"
Lưu Dương phấn chấn bước ra.
Vừa đến nơi xa lạ, anh ấy làm sao ngủ được chứ, nếu không phải Tiểu Bối nói đi ngủ thì anh ấy còn muốn nói chuyện thêm ba tiếng nữa.
Vừa rồi anh ấy đang buồn chán lăn lộn trên giường thì nghe thấy bên ngoài có tiếng động liền lao ra ngay.
"Xin chào, tôi là bạn của Tô Bối, tôi tên là Lưu Dương."
"Xin chào, tôi là người yêu của Tiểu Bối, Chu Ý Hành."
Chu Ý Hành đã sớm nghe nói về Lưu Dương nhưng đây là lần đầu hai người gặp mặt, anh dò xét nhìn anh ấy một cái, thấy dáng vẻ tùy tiện của đối phương liền thở phào nhẹ nhõm.
Mấy người vào nhà ngồi xuống, Tô Bối hỏi anh ăn chưa, Chu Ý Hành nói ăn rồi, Tô Bối liền không quan tâm đến anh nữa.
Chu Ý Hành và Lưu Dương nói chuyện một lúc, rất hợp nhau. Không ngờ hai người này lần đầu gặp mặt lại hợp cạ đến vậy, chẳng bao lâu sau Lưu Dương đã gọi "anh Ý, anh Ý" rồi.
Nghe mà Tô Bối méo cả miệng.
Nhân lúc hai người đang nói chuyện, Tô Bối hỏi Chu Ý Hành: "Vậy hôm nay anh có về trường không?"
Chu Ý Hành: "... Không về, anh với cậu em Lưu Dương rất hợp nhau, hôm nay anh ở lại, anh ở chung phòng với cậu ấy."
"Được."
Tô Bối không có ý kiến.
"Vậy hai người nói chuyện đi, em buồn ngủ rồi, về phòng ngủ đây."
Về phòng, đóng cửa lại, Tô Bối nằm trên giường không khỏi buồn cười.
Chu Ý Hành rõ ràng là biết Lưu Dương ở đây nên cố tình đến, không biết anh lo lắng cái gì!
Nhưng vốn dĩ cô định về trường, sau lại nghĩ để Lưu Dương một mình trong sân này có vẻ không ổn, Chu Ý Hành đến cũng tốt, có anh ở đây sẽ không còn bất tiện nữa.
Ngày hôm sau khi Tô Bối tỉnh dậy, Chu Ý Hành đã dậy rồi, trên bàn có bánh bao và tào phớ.
"Dậy sớm thế." Tô Bối chào một tiếng.
Thì thấy vẻ mặt Chu Ý Hành có chút khó nói.
"Sao vậy?" Tô Bối hỏi.
Trong lòng Chu Ý Hành khổ sở, tối qua ngủ cùng Lưu Dương, Lưu Dương vừa ngáy vừa không nằm yên, hại anh một đêm không ngủ ngon.
"Không sao."
Hai người đang nói chuyện thì Lưu Dương đã phấn chấn dậy rồi, dáng vẻ tràn đầy sức sống.
"Anh Ý, hôm nay chúng ta ra ngoài chơi đi!"
Tô Bối đã sớm hứa sẽ dẫn Lưu Dương đi dạo ở Bắc Kinh, Chu Ý Hành không ngủ ngon cũng chỉ đành liều mình đi cùng.
Ba người cùng nhau ra phố, đi hết các điểm tham quan. Đang đi thì Lưu Dương khẽ kêu lên một tiếng.
"Tiểu Bối, bạn em kìa."
Tô Bối nhìn qua, đột nhiên cảm thấy thế giới này thật nhỏ, lại là Phương Hữu Lan và Chung Tử Diệp.
Trước đây hai năm không gặp lần nào, bây giờ gặp liền hai lần.
Chu Ý Hành không biết hôm qua Tô Bối đã gặp hai người, nhưng thấy họ anh cũng không hề ngạc nhiên.
Vì trước đó anh đã gặp rồi.
Phương Hữu Lan và Chung Tử Diệp không phát hiện ra họ, đang mải nói chuyện với nhau.
"Hữu Lan, anh đã nói không cho phép em qua lại với hắn, tại sao em cứ không nghe vậy?"
Vẻ mặt Chung Tử Diệp có chút tức giận nhưng vẫn nói năng nhẹ nhàng.
Phương Hữu Lan rõ ràng không để tâm đến lời anh ta nói: "Anh biết anh ta học đạo diễn mà, tạo quan hệ tốt với anh ta cũng không có gì xấu. Em lại có làm sao đâu, anh đừng có bụng dạ hẹp hòi như vậy!"
"Không phải anh bụng dạ hẹp hòi, hắn ta rõ ràng có ý đồ xấu em không nhìn ra sao?"