"Không có gì." Cô cười: "Chỉ là thấy cô nhân duyên tốt, nghĩ chắc đã có bạn trai rồi. Có lẽ cô không nhớ tôi, nhưng tôi đã gặp cô. Tuần trước tôi đến trường các cô, thấy cô và một cậu con trai ở cổng trường..."
Mặt Tạ Linh trắng bệch.
Cô ta quá rõ chuyện gì đã xảy ra ngày hôm đó, ra là đều đã lọt vào mắt của chị gái Tô An sao?
Vậy nên vừa rồi cô hỏi như vậy, rõ ràng là đang cảnh cáo cô ta!
"Xin lỗi, tôi nhớ ra mình còn có việc, đi trước đây."
Cô ta đứng dậy định đi, Tô Bối vội vàng ngăn lại: "Đừng đi vội! Tiểu An vẫn chưa về."
"Tôi đã nói là tôi có việc."
Cô ta không còn vẻ ngoan ngoãn như vừa rồi nữa, ánh mắt nhìn Tô Bối không mấy thân thiện.
Lúc này Tô An chạy về.
"Sao vậy? Mọi người đang làm gì thế?"
Tạ Linh lườm cậu một cái, hừ một tiếng: "Tô An, sau này anh đừng tìm tôi nữa."
Nói xong, cô ta bước đi. Tô An thấy vậy liền đặt đồ xuống rồi đuổi theo.
Tô Bối cũng không ngăn cản, mặc cho hai người một trước một sau chạy đi.
Đợi họ đi khuất, Triệu Lan Chi thở ra một hơi: "Hai người đang diễn vở kịch luân lý gia đình gì vậy?"
Vừa rồi cô ấy còn không dám lên tiếng.
Tô Bối uống một ngụm nước, dựa vào ghế: "Chị không nhìn ra à? Em trai em thích Tạ Linh này, nhưng cô ta thật sự không phải là người tốt."
"Đúng vậy."
Triệu Lan Chi cũng nhìn ra, cô gái đó không giống người an phận, mà tính tình cũng không phải dạng vừa.
"Em không sợ em trai trách em à?"
"Em có làm gì đâu."
Tô Bối quả thật không làm gì, cô chỉ nói vài câu, hoàn toàn không ngăn cản họ, nếu hai người họ thật sự có tình cảm thì sẽ không vì vài câu nói của cô mà tan rã.
Không lâu sau, Tô An quay lại với vẻ ủ rũ.
Cậu đi đến trước mặt Tô Bối, ngước mắt lên nhìn: "Chị cả, vừa rồi chị đã nói gì với cô ấy vậy?"
Cậu có chút không vui, cậu không ngờ chuyện chia rẽ uyên ương lại xảy ra với mình.
Chị cả của cậu rõ ràng là một người chị rất cởi mở.
Tô Bối nói: "Chị có nói gì đâu, chỉ hỏi hai đứa có phải là mối quan hệ đó không, rồi nói tuần trước chị thấy cô ấy, sau đó cô ấy liền muốn đi."
"Không thể nào."
Tô An không hiểu: "Nếu chỉ có vậy, tại sao cô ấy lại bỏ đi?"
Tô Bối nhún vai: "Chị cũng không biết nữa, không tin em cứ hỏi chị Triệu."
Triệu Lan Chi gật đầu theo: "Đúng vậy, chị cả của em thật sự không nói gì."
Tô Bối nói tiếp: "Cô ấy nói không có quan hệ gì với em, chị liền nói tuần trước chị thấy cô ấy đi cùng một người con trai, định hỏi có phải là bạn trai của cô ấy không. Kết quả chưa nói xong, cô ấy đã tức giận rồi. Tiểu An, em có quen người con trai đó không?"
Tô An hoàn toàn ngơ ngác.
"Người con trai nào?"
"Là tuần trước lúc chị ra khỏi trường các em, thấy cô ấy rất thân mật với một người con trai, người đó cao gần bằng em, gầy gầy, ừm, trông điều kiện cũng khá."
Trong đầu Tô An lập tức có suy đoán.
"Chị nói thấy họ rất thân mật?"
"Đúng vậy, em nên tin chị cả không phải là người nói bừa."
"Em biết rồi."
Tô An không hỏi nữa, ngồi một lát rồi đứng dậy: "Chị cả, em về trường đây."
Tô An từ cửa hàng trở về trường, suốt đường đi tâm trạng rất tồi tệ.
Cậu tin lời chị cả nên càng cảm thấy buồn hơn. Cô ấy chính là một cô gái như vậy, rõ ràng cô ấy không tốt nhưng cậu lại không thể buông bỏ.
Đến trường, Tô An đi đến ký túc xá liền nghe có người gọi mình.
"Tô An."
Tô An quay đầu lại, thấy Tạ Linh đứng đó, cô ta đi về phía cậu.
"Hôm nay anh cố ý đưa tôi đến gặp chị cả của anh?"
Tô An quả thật không thông báo cho cô ta nhưng cũng đã ám chỉ, cậu nói với cô ta rằng cửa hàng đó là của chị cả.
Vậy nên đến cửa hàng đó gặp chị cả không phải là chuyện quá bình thường sao?