Chương 562: Hai đứa cãi nhau à?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:57:51

Phải nói rằng Phan Tú Vân là người nhạy bén, lập tức đoán ra được mấu chốt của vấn đề. Tô Bối lắc đầu: "Thật sự không có chuyện gì đâu ạ, là vấn đề của chính con thôi. Hình như con hơi sợ kết hôn." Vợ chồng nhà họ Tô lập tức bật cười. Tô An cười ha hả: "Chị cả, chị đang đùa em đấy à, chị mà sợ kết hôn sao?" Trong mắt cậu bé, chị cả của cậu là người trời không sợ đất không sợ, lại có thể sợ kết hôn sao? Phan Tú Vân lại rất nghiêm túc. Mặc dù cảm thấy từ này hơi xa lạ, nhưng trước đây bà đã gặp rất nhiều cô gái cứ đến trước khi kết hôn là lại căng thẳng sợ hãi. Bà an ủi: "Kết hôn không có gì đáng sợ cả. Con cũng không có mẹ chồng em chồng, chỉ có một ông ngoại, sẽ không có chuyện gì phiền phức đâu. Không cần phải sợ, kết hôn rồi cũng không khác bây giờ là mấy đâu." Lời nói là vậy, Tô Bối "ừm" một tiếng, cũng không cảm thấy được an ủi nhiều. Phan Tú Vân cũng nhận ra, lông mày bà cau lại. "Tiểu Bối, có phải con không muốn kết hôn không? Nếu con không muốn thì nói với mẹ, đừng để đến lúc kết hôn rồi mới hối hận." Như vậy thì không hay chút nào. Tô Bối vốn không muốn nói gì với cha mẹ, nhưng nhìn thấy ánh mắt quan tâm của hai người, cô lại không nhịn được. "Mẹ, gần đây giữa con và Chu Ý Hành đã xảy ra một số bất đồng, con không biết quyết định kết hôn này có đúng hay không." Hai vợ chồng lập tức ngồi thẳng người dậy. "Hai đứa cãi nhau à?" Tô Bối lắc đầu: "Không phải cãi nhau." Tô Bối kể sơ qua những chuyện xảy ra gần đây: "Cha, mẹ, con cũng biết anh ấy không sai, nhưng trong lòng con vẫn luôn có một khúc mắc." Nghe vậy, hai vợ chồng nhìn nhau, cũng có chút im lặng. Một lát sau, Tô Kiến Nghiệp lên tiếng: "Hay là cha tìm Chu Ý Hành nói chuyện nhé?" Ông đã hiểu được sự lo lắng của con gái. Cô không thích hành vi luồn lách của Chu Ý Hành, ghét sự thỏa hiệp không có nguyên tắc này. Nhưng ông đã sống đến từng này tuổi, biết rằng trên đời này không có người nào hoàn hảo, chuyện trên đời cũng không phải chỉ có trắng và đen. Tô Kiến Nghiệp không cho rằng Chu Ý Hành có gì sai, nhưng ông cũng hiểu rõ sự lo lắng của con gái. Con người sẽ thay đổi, có lẽ Chu Ý Hành bây giờ chỉ là do bất đắc dĩ, nhưng nếu ở trong môi trường này, khó tránh khỏi tâm tính cũng sẽ có sự thay đổi. Ông muốn nói chuyện với Chu Ý Hành, nghe xem ý kiến của anh thế nào. Dù sao cho đến nay Chu Ý Hành vẫn rất thỏa mãn yêu cầu kén rể của ông. Tô Bối lại lắc đầu: "Cha, không cần tìm anh ấy đâu ạ, con sẽ tự mình giải quyết ổn thỏa." Cô nói vậy, Phan Tú Vân liền thở dài: "Mẹ nói này, sao thằng bé này không tìm một công việc khác nhỉ!" Nếu có một công việc tương đối đơn giản thì đã không có nhiều phiền não như vậy rồi. Đương nhiên, bà nghĩ thế nào cũng không quan trọng. Bây giờ Chu Ý Hành chính là có một công việc tử tế, hơn nữa có thể sẽ làm cả đời. "Vậy Tiểu Bối, con nghĩ sao? Nếu con tạm thời không muốn kết hôn, mẹ sẽ nói với bên đó lùi ngày cưới lại, khi nào con nghĩ thông rồi hãy quyết định." Tô Bối không đồng ý. "Không cần đâu ạ, cứ kết hôn vào nửa tháng sau đi!" Mặc dù cô có khúc mắc về chuyện trước đó, nhưng nghĩ đến việc chia tay Chu Ý Hành, cô lại cảm thấy đau lòng. Nếu đã không muốn chia tay thì dù khó khăn gì cũng sẽ có cách để vượt qua. Hơn nữa những điều đó vẫn chỉ là tưởng tượng của cô. Đêm đó, vợ chồng nhà họ Tô trằn trọc không ngủ được. Hai người mở mắt nhìn lên trần nhà, Phan Tú Vân nói: "Cha nó, anh nói xem, cuộc hôn nhân này của Tiểu Bối có nên tiến hành không?" Chưa kết hôn đã tâm sự nặng trĩu, kết hôn rồi liệu sống có tốt không! Tô Kiến Nghiệp gối tay dưới đầu: "Anh thấy em nghĩ nhiều rồi, thằng bé Tiểu Ý cũng không có gì sai. Một người đàn ông có chí tiến thủ thì có gì không đúng? Chỉ cần trong lòng nó có giới hạn, có Tiểu Bối nhà ta, chắc chắn sẽ không đi sai đường. Em phải có chút lòng tin chứ."