Chương 741: Quyết định rồi!

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 19:32:03

Tô Bối rất mừng cho ông: "Cha, vậy chuyện này quyết định thế nhé?" "Quyết định rồi!" Tô Kiến Nghiệp vui vẻ hỏi thêm vài chi tiết, sau đó hỏi thăm tình hình gần đây của gia đình Tô Bối. Có hỏi ắt có đáp. Sau khi cúp điện thoại, Tô Bối liền đi tìm Triệu Lan Chi, kể với cô ấy về chuyện này. Triệu Lan Chi đương nhiên không có ý kiến: "Được, ngày mai chị sẽ nói với họ." Trước đây cô ấy còn lo lắng về chuyện này, những cửa hàng này đã nhận nhượng quyền từ tiệm của họ, cô ấy cảm thấy nên thống nhất phong cách, nhưng mọi người lại ở rải rác khắp nơi, cô ấy cũng không có thời gian đi xem xét từng nơi, ai biết họ có vì sợ phiền phức mà ngoài mặt thì vâng dạ nhưng sau lưng lại làm khác đi không. Tất nhiên, dù họ không trang trí theo ý của cô ấy cũng không phải chuyện lớn, chỉ sợ họ sau khi có được giấy phép lại làm qua loa, ảnh hưởng đến hình ảnh thương hiệu. Hai người bàn bạc thêm một lúc về giá cả rồi ai về nhà nấy. Sau khi mọi chuyện được quyết định, Triệu Lan Chi gọi điện cho Tô Kiến Nghiệp nói rõ tình hình, nhà họ Tô bên đó liền bận rộn hẳn lên. Đây là lần đầu tiên đội xây dựng của họ nhận đơn hàng ở nơi xa, lại còn là làm cho Tô Bối, nên nhất định phải dẫn theo vài thợ giỏi. Ngày hôm sau, Tô Kiến Nghiệp liền về thôn Bình An tập hợp người của đội xây dựng. Số lượng thành viên cố định của đội xây dựng không nhiều lắm, đa số khi nào có việc thì gọi đến làm vài ngày, xong việc lại về nhà làm ruộng. Nghe nói phải đi nơi khác làm việc, ai nấy đều vừa muốn đi lại vừa lo lắng. Dù sao cũng là đất khách quê người. Tô Kiến Nghiệp nói: "Mọi người yên tâm, việc này là do người quen giới thiệu, biết rõ gốc gác, sẽ không có chuyện gì đâu." Bây giờ địa vị của Tô Kiến Nghiệp ở thôn Bình An không thể xem thường, mọi người đều tin tưởng ông, ông đã nói như vậy, những nghi ngại của mọi người cũng tan biến. "Được, vậy tôi đi với anh!" "Anh cũng đi à!" "Còn có tôi nữa!" Mọi người tranh nhau đòi đi, nhưng Tô Kiến Nghiệp lại lắc đầu: "Không thể đi hết được, phải để lại vài người lo liệu chuyện ở đây, lỡ có việc gì thì cũng phải có người dẫn dắt bà con trong thôn." Lời này cũng đúng. Nhưng ai nấy đều rất muốn đi nơi khác xem sao. Bao nhiêu năm nay họ cứ quanh quẩn trong thôn, cơ hội lên huyện còn chẳng nhiều, đừng nói đến nơi khác, không có thư giới thiệu thì đi đâu cũng không được. Mãi đến bây giờ quy định đó mới được bãi bỏ, có thể ra ngoài, nhưng họ lại chẳng biết có thể đi đâu. Lần này đúng là một cơ hội tốt, ai nấy đều vô cùng phấn khích. Tô Kiến Nghiệp phân chia những người này theo từng loại công việc, sau đó để họ tự quyết định ai đi, có thể thương lượng hoặc oẳn tù tì, miễn sao đạt được mục đích một cách hòa bình là được. Bên phía Triệu Lan Chi rất nhanh đã gửi thư cho Tô Kiến Nghiệp, chỉ định địa điểm đầu tiên. Tô Kiến Nghiệp và mọi người chuẩn bị lên đường. Lần này do Tô Kiến Nghiệp dẫn đội, Trần Giải Phóng ở lại nhà trông nom. Một ngày trước khi đi, Phan Tú Vân chuẩn bị cho Tô Kiến Nghiệp rất nhiều đồ ăn thức uống. "Ôi, ra ngoài phải cẩn thận mọi việc, ở bên ngoài đừng tiếc tiền, cái gì cần tiêu thì cứ tiêu." Bà lấy ra một xấp tiền đại đoàn kết nhét vào tay Tô Kiến Nghiệp. Ông thấy rất buồn cười: "Anh đi kiếm tiền mà, em đưa cho anh nhiều thế này, có khi anh còn chẳng kiếm được bằng này." Phan Tú Vân lườm ông: "Người ta nói ra đường phải mang nhiều tiền một chút mới yên tâm, anh cứ cầm lấy đi, không thừa đâu." Thôi được rồi! Tô Kiến Nghiệp nhận ý tốt của bà, nhét tiền vào chiếc túi trong đã may sẵn. Sáng sớm hôm sau, Tô Kiến Nghiệp dẫn theo một nhóm công nhân lên xe, rồi lái xe ra khỏi làng dưới ánh mắt dõi theo của Phan Tú Vân. Sau khi Tô Kiến Nghiệp đi, nhà họ Tô chỉ còn lại một mình Phan Tú Vân.