Triệu Lan Chi vừa nghe lời Tô Bối, lập tức lại khóc.
Phòng của cô cách nhà họ Trương không gần, lại còn có cửa ngăn, không sợ bên nhà họ Trương nghe thấy.
Một lúc lâu sau, Triệu Lan Chi ngừng khóc, lau mặt.
"Chị nghĩ thông suốt rồi, đã như vậy thì thôi bỏ đi!"
Cô ấy khóc, cũng là vì tình cảm của hai người cuối cùng vẫn không đi đến đâu.
Tô Bối gật đầu: "Chị nghĩ thoáng được là tốt nhất rồi. Trên đời này có rất nhiều người đàn ông tốt, sau này chị nhất định sẽ tìm được người tốt hơn."
Tốt hơn sao?
Triệu Lan Chi ừ một tiếng, không để trong lòng.
Bây giờ cô ấy cũng không nghĩ gì khác, chỉ muốn kiếm tiền thật nhiều, chữa bệnh cho mẹ, cho em gái đi học.
Còn phải tìm cách đưa em trai từ dưới quê lên.
Cô ấy bình tĩnh lại một lúc rồi nhìn Tô Bối: "Tiểu Bối, chị thấy những lời em nói trước đây rất có lý. Chị muốn mở cửa hàng. Dù sao ở đây cũng quá hẻo lánh, rượu ngon cũng sợ ngõ sâu, huống chi tay nghề của chị cũng chỉ có thể nói là tàm tạm."
Tô Bối thấy cô ấy nhắc đến chuyện này, cũng nghiêm túc trở lại.
"Em cũng thấy bây giờ là thời điểm tốt, đến lúc mở cửa hàng thì nguồn khách chắc chắn không thành vấn đề. Nhưng về việc mở cửa hàng, chị có ý tưởng gì không?"
"Ý tưởng?"
Triệu Lan Chi ngẫm nghĩ một lúc: "Là thuê một cửa hàng, đặt máy may rồi làm việc thôi!"
"Thế sao được, phí quá."
Tô Bối vốn có ý hợp tác với Triệu Lan Chi, nghe vậy liền nói: "Em cũng không giấu gì chị, thật ra em đã có ý định mở một cửa hàng từ lâu rồi. Nhưng chị cũng biết đấy, em là học sinh, không đủ điều kiện, hay là chúng ta hợp tác nhé?"
Mắt Triệu Lan Chi sáng lên ngay lập tức: "Hợp tác thế nào?"
Thật ra cô ấy hơi sợ chuyện mở cửa hàng, nếu có Tô Bối làm cùng, cô ấy sẽ yên tâm hơn nhiều.
Sau một thời gian dài tiếp xúc, cô ấy biết Tô Bối hiểu biết hơn mình rất nhiều. Có nhiều chuyện cô ấy không nghĩ tới, nhưng Tô Bối đều có thể sắp xếp rõ ràng đâu ra đấy.
Tô Bối nói: "Em có thể góp tiền, góp ý tưởng, chị sẽ làm việc và trông coi cửa hàng, dùng danh nghĩa của chị để đăng ký hộ kinh doanh cá thể."
"Chuyện này tất nhiên không vấn đề gì, nhưng mà..."
Triệu Lan Chi nói tiếp: "Bây giờ có nghe ai nói cho thuê cửa hàng đâu, chúng ta thuê ở đâu đây? Lỡ không được phép thì sao?"
Chuyện này Tô Bối đương nhiên cũng đã nghĩ tới.
"Việc này em sẽ tranh thủ hỏi thăm, để em giải quyết, chúng ta cứ bàn về các chi tiết khác trước đã."
Mặc dù nếu không thuê được cửa hàng thì mọi thứ đều là nói suông, nhưng Tô Bối vẫn muốn nói ra những suy nghĩ bấy lâu của mình. Dù sao cô đi lần này cũng mất một tuần, trong một tuần này có thể để Triệu Lan Chi suy nghĩ kỹ.
"Ý tưởng của em là chúng ta mở một cửa hàng quần áo, chuyên bán quần áo may sẵn, tất nhiên cũng có thể nhận đặt may. Kiểu dáng quần áo do em đưa ra, tiền mở cửa hàng cũng do em bỏ, đến lúc đó chúng ta chia năm năm. Nhưng em có một yêu cầu nữa, sau này nếu chúng ta không hợp tác nữa, em muốn lấy lại tên cửa hàng."
Tô Bối nói xong liền nhìn thẳng vào Triệu Lan Chi: "Chị thấy sao?"
"Chị thấy..."
Triệu Lan Chi ngơ ngác: "Em bỏ tiền, còn ra mẫu, chị chỉ làm việc, vậy em thuê chị là được rồi, chia năm phần thì nhiều quá!"
Cô ấy cảm thấy mình không đáng giá nhận mức đó.
Tô Bối lại thích sự thật thà này của cô ấy: "Không thể nói vậy được, cửa hàng này muốn mở còn phải dùng danh nghĩa của chị, chị còn phải trông coi cửa hàng. Hơn nữa nếu cửa hàng làm ăn phát đạt, tên cửa hàng này cũng có giá trị, chị nên nhận số tiền này."
Vậy sao?
Triệu Lan Chi nhất thời không nghĩ thông.
Tô Bối cũng không vội: "Không vội, chị cứ từ từ suy nghĩ, tuần sau em về rồi trả lời em cũng được."
Triệu Lan Chi mơ màng rời đi, Tô Bối cũng nằm trên giường trầm tư.