Chương 12: Trạm lương thực người ta có 1 hào 5, anh bán tận 2 hào...

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:27:10

Mọi người tách ra ở ngã ba đường Công xã. Hai cha con Tô Bối đi chậm lại hai bước, đợi mọi người đi khuất rồi mới rẽ vào một con hẻm vắng. Nhân lúc không có ai, Tô Bối lấy "dụng cụ hóa trang" mà cô mang theo ra, một cục than củi đen sì, để "trang điểm" cho cả hai cha con. Tô Kiến Nghiệp đội một cái mũ, thay một bộ quần áo khác. Còn Tô Bối thì tìm một chiếc khăn trùm đầu quấn lên, vẽ hai hàng lông mày đen đậm, lại chấm thêm một nốt ruồi to dưới khóe miệng, thoáng chốc đã biến thành một người phụ nữ trung niên. "Ổn rồi, đi thôi!" Hai cha con đi thẳng đến chợ đen. Tuy họ chưa từng đến đây, nhưng Tô Kiến Nghiệp loáng thoáng nghe nói chợ đen ở Công xã nằm trong con hẻm sâu nhất gần đây. Hai người tìm một vòng, rất nhanh đã tìm được đúng chỗ. Người thì đúng là có, nhưng không thấy người bán hàng rong nào bày sạp, chỉ có một vài người xách giỏ với vẻ mặt cảnh giác đi lại khắp nơi, thỉnh thoảng lại lén lút ra hiệu với những người xung quanh. Tô Kiến Nghiệp lặng lẽ ghé sát vào Tô Bối: "Con gái, mình bán thế nào đây?" Ông thấy người khác cũng không mở miệng mời chào, điều này khiến ông có chút bối rối. Tô Bối đáp: "Đừng vội, chúng ta cứ xem trước đã." Hai người đi vào trong, lén lút quan sát tình hình xung quanh. Đột nhiên, ánh mắt Tô Bối chợt ngưng lại. Chỉ thấy phía trước có một ông cụ lưng còng đi tới, đầu đội mũ quân đội màu xanh lục, lưng đeo một cái gùi, tay còn chống một cây gậy. Ánh mắt Tô Bối dừng lại trên chân anh ta. Người đó rất cảnh giác, ánh mắt Tô Bối vừa dừng lại một lúc, anh liền ngẩng đầu nhìn qua. Bốn mắt nhìn nhau một lát, hai người ăn ý quay đầu đi. Tô Bối: [Đây không phải là anh Chu sao? Tưởng giả làm ông lão là nhận không ra à, đến đôi giày cũng không thèm đổi!] Chu Ý Hành: [Đây không phải là con gái lớn nhà họ Tô trong đại đội sao? Tưởng vẽ hai con sâu róm là nhận không ra à? Coi mọi người là đồ ngốc hết chắc?] Hai người thầm khinh bỉ cách ăn mặc của đối phương, tự cho mình mới là người hóa trang giỏi nhất, lướt qua nhau, ăn ý coi như không nhận ra. Nhưng con hẻm chỉ có bấy nhiêu, Tô Bối đi một vòng quay lại thì lại thấy Chu Ý Hành. Anh đang bắt chuyện với một người phụ nữ, hai người dùng ngón tay ra hiệu, chị ấy nhíu mày, rõ ràng là không vui lắm. Tô Bối đến gần, loáng thoáng nghe thấy chị ấy nói: "Trạm lương thực người ta có 1 hào 5, anh bán tận 2 hào..."