Anh ấy quen Khương Điềm, thấy Hàn Trạch dẫn một cô gái khác đến, không khỏi nhướng mày.
Mặt Hàn Trạch tối sầm lại: "Nghĩ linh tinh gì đấy? Đây là bạn của Điềm Điềm, muốn tìm một công ty trang trí để sửa nhà. Tôi nghĩ anh làm nghề này nên đưa cô ấy qua xem thử. Tôi nói cho anh biết, đừng có báo giá ảo, đều là bạn bè cả đấy."
Ông chủ lườm anh ấy một cái: "Được rồi, lời này còn cần cậu nói à? Coi tôi là loại người gì chứ?"
Anh ấy cười tủm tỉm nhìn Tô Bối: "Em gái, không biết em muốn trang trí căn nhà lớn thế nào?"
Tô Bối nói ra yêu cầu của mình, ông chủ gật đầu:
"Bên anh trang trí chia làm mấy cấp, giá cả không giống nhau. Thường thì trang trí nhà ở thì rẻ, trang trí tinh xảo thì đắt hơn một chút, còn trang trí cao cấp lại là một mức giá khác."
Tô Bối không thể trang trí loại đắt tiền như vậy được.
"Cứ trang trí bình thường là được."
Ông chủ tỏ ra đã hiểu: "Được, em yên tâm, người do Hàn Trạch đưa tới, anh chắc chắn sẽ ưu đãi cho em, vật liệu cũng đảm bảo không làm qua loa đâu."
Tô Bối cảm thấy ông chủ này rất thật thà, nhanh chóng ký hợp đồng với ông chủ, đưa địa chỉ và chìa khóa dự phòng cho anh ấy.
Những việc tiếp theo không cần cô quản nữa, chỉ cần đến ngày nhận nhà là được.
Hàn Trạch còn có việc khác nên không ở lại lâu, đưa Tô Bối đến nơi rồi đi. Tô Bối từ trong tiệm đi ra, đi dạo trên đường, ăn chút đồ ngon, sau đó tìm một nhà nghỉ để ở.
Ngày hôm sau, Tô Bối lại đến chỗ căn nhà dạo một vòng, phát hiện đã có công nhân đang vận chuyển vật liệu đến đây.
Ông chủ này hành động thật nhanh.
Tô Bối rất hài lòng về điều này.
Cô gọi điện thoại cho cậu trước, sau đó đặt vé xe đi Bình Thị.
Vài giờ sau, Tô Bối đến ga, vừa ra khỏi ga đã nhìn thấy cậu và mợ.
Hai người cùng nhau đến đón Tô Bối, cười rạng rỡ vẫy tay với cô.
Tô Bối tiến lên chào hỏi hai người: "Cậu, mợ."
Điều kiện nhà cậu cô rất tốt, không thiếu thứ gì, nhưng Tô Bối vẫn chuẩn bị quà cho người nhà.
Tuy đều là những món đồ không đáng tiền, nhưng ít nhiều cũng là tấm lòng của cô, cậu mợ vui vẻ nhận lấy.
Lúc đến nhà cậu, em họ trai và em họ gái đều không có ở nhà.
"Tiểu Diệp và Hinh Hinh đâu ạ?"
Nguyễn Giai Huệ cười nói: "Hai đứa nó sang nhà bà ngoại chơi rồi, phải mấy hôm nữa mới về."
Tô Bối gật đầu không hỏi nhiều.
Lại một phen tiếp đãi nồng hậu, Tô Bối có chút áy náy. Ở lại một đêm, ngày hôm sau Tô Bối liền xin cáo từ.
Cô dù sao cũng không phải cháu gái ruột, đến nhà cậu cũng chỉ để duy trì mối quan hệ này, nếu mặt dày ở nhà cậu mấy ngày liền thì không hay lắm.
Cô vừa nói muốn đi, cậu mợ đều có chút bất ngờ: "Sao vừa mới đến đã đi rồi? Ở lại nhà cậu chơi thêm mấy hôm đi."
"Thôi ạ, dạo này cháu cũng muốn đi loanh quanh một chút."
Đã nói như vậy cậu cô cũng không tiện giữ lại, ông ấy giơ tay chuyển khoản cho Tô Bối.
"Tiểu Bối, tiền này cháu cầm lấy, muốn mua gì thì mua, thiếu tiền thì lại nói với cậu."
Tô Bối sao dám nhận tiền của cậu, lập tức muốn chuyển lại:
"Cậu, thế này không được đâu ạ."
"Sao lại không được? Có phải không coi cậu là cậu của cháu không?"
Tống Lập Tân nghiêm mặt, ra vẻ nếu Tô Bối không nhận thì chính là không coi ông ấy là cậu.
Tô Bối không thể từ chối thịnh tình, đành áy náy nhận lấy.
Rời khỏi nhà cậu, Tô Bối đứng trên đường không biết đi đâu.
Cô có ý định ở lại Bình Thị, nhưng suy đi tính lại vẫn quyết định rời đi.
Nếu ở lại đây khó tránh sẽ gặp cậu mợ, lúc đó sẽ khó giải thích.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn quay về Tân Thị.
Trên tàu hỏa còn chưa xuống xe, Tô Bối nhận được điện thoại của Khương Điềm.
"Tiểu Bối, nghe nói em về rồi, em đang ở đâu đấy?"
"Ờ, em vừa từ nhà cậu về, vẫn chưa xuống tàu hỏa này!"