Lời này nói ra, Vương Hổ cũng nổi cáu: "Đồ cổ hủ!"
"Đúng, ông chính là đồ cổ hủ, cháu xem mà làm đi, cháu muốn bức chết ông hay là muốn con bé đó?"
Vương Hổ đứng bật dậy: "Ông đúng là không thể nói lý lẽ, dù sao cháu cũng không quan tâm, cháu cưới Tư Hàm chắc rồi."
Hai ông cháu không ai chịu nhường ai.
Bà Vương ở bên cạnh sốt ruột không thôi, bà ta tiến lên vỗ Vương Hổ: "Đừng chọc giận ông nữa, sao con lại không hiểu chuyện như vậy? Mau xin lỗi ông đi."
Cha Vương Hổ cũng rất tức giận, đỡ lấy cha mình: "Thằng nhãi này, mày có chút lương tâm nào không, con bé đó tốt đến thế sao, khiến mày ngay cả ông nội cũng không cần nữa, cha thấy con bé như vậy không thể cưới được, cưới về nhà cũng là đồ sao chổi!"
"Ai là đồ sao chổi?"
Tiếng nói vừa dứt, nhóm người Tô Bối đã bước vào nhà.
Mọi người ngẩng đầu nhìn, là Chu Ý Hành đang đỡ Tô Bối, bên cạnh còn có Tạ Tư Hàm.
Tô Bối cũng không ngờ lại trùng hợp đến vậy, cô vừa xuất viện đã gặp người nhà Vương Hổ đến, lại còn nghe được những lời như vậy.
Cô có chút tức giận, nhìn cha Vương Hổ: "Tư Hàm nhà cháu vừa thông minh vừa lương thiện, hẹn hò với Vương Hổ là phúc của cậu ấy, cô ấy không phải là đồ sao chổi gì cả."
"Đúng vậy, Tư Hàm không phải là đồ sao chổi."
Vương Hổ đi tới nắm lấy tay Tạ Tư Hàm, kín đáo che cô ấy sau lưng mình, lo lắng cô ấy sẽ bị người nhà mình dọa sợ.
Bà Vương nhìn mà nghẹn lòng, con trai lớn rồi, bị con hồ ly tinh kia mê hoặc.
Phải thừa nhận rằng Tạ Tư Hàm quả thật xinh đẹp hơn những cô gái trong thôn, nhưng thì đã sao? Gái đẹp như vậy cưới về nhà cũng không thể an phận.
Bà ta cưới con dâu, không phải để trưng cho đẹp.
Con bé nhà họ Tô đó không phải thứ tốt đẹp gì, Tạ Tư Hàm ở cùng con bé nhà họ Tô chắc chắn cũng không an phận.
Ánh mắt bà Vương dán chặt vào Tạ Tư Hàm, Tạ Tư Hàm chỉ cảm thấy hơi mất tự nhiên, nhưng cô ấy cũng không sợ hãi, cất tiếng chào.
"Ông Vương, hai bác ạ."
Mấy người nhà họ Vương đều không ai đáp lại cô ấy.
Vương Hổ có chút tức giận, họ lại đối xử như vậy với cô gái mà cậu ta khó khăn lắm mới theo đuổi được.
"Cháu xin nhắc lại một lần nữa, cháu chắc chắn sẽ ở bên Tư Hàm, mọi người đồng ý cũng được, không đồng ý cũng chẳng sao, nếu đồng ý, chúng ta sẽ là một gia đình sống hòa thuận, nếu không đồng ý, cháu và Tư Hàm sẽ ở lại Bắc Kinh, sau này cũng không về nữa."
"Đúng là nuôi cháu vô ích!"
Ông cụ Vương tức đến đau cả ngực, ôm chặt ngực rồi ngã ngồi xuống ghế sofa.
Cha Vương Hổ giận dữ nói: "Thằng nhãi, mày nói lại một lần nữa xem!"
Nói rồi định tháo thắt lưng, ông ta nhất định phải cho thằng nhãi này một bài học.
Vương Hổ hoàn toàn không sợ.
"Cha, con khuyên cha tốt nhất đừng làm vậy, cha mà tháo thắt lưng ra, có thể quần sẽ tụt xuống đấy."
Cha Vương Hổ cứng người, đúng vậy, ông ta ra ngoài mặc chiếc quần tây may sẵn, eo rất rộng, không có thắt lưng thì quần sẽ tụt.
Ông ta tức giận buông tay, lại siết chặt thắt lưng, ánh mắt nhìn quanh quất.
Vương Hổ: "Muốn đánh con à? Cũng không xem lại dáng vẻ của cha đi, cha dù có tìm được cái gì thì có đánh lại được con không?"
"Sao nào, mày còn muốn đánh trả?"
Vương Hổ: "Vậy cha cứ đánh con đi, con dù không đánh trả nhưng con cũng phải né chứ, con đâu phải thằng ngốc mà đứng yên cho cha đánh."
Đây là điều cha Vương Hổ tức giận nhất, đứa con này của ông ta không ngoan ngoãn như con nhà người khác, mắng nó thì nó cãi lại, đánh nó thì nó chạy, đúng là một đứa lông bông.
"Mày cứ đợi đấy, thằng nhãi con, ông mày mà có chuyện gì thì cha không tha cho mày đâu."
Vương Hổ thật ra cũng không phải không lo cho ông cụ Vương: "Ông ơi, ông khó chịu ở đâu ạ? Hay là ông đến bệnh viện đi?"