"Thật sự cảm ơn em rất nhiều."
Khóe mắt Trần Xuân Hoa rưng rưng lệ.
Tô Bối không thích không khí bi thương này, lập tức cảm thấy không tự nhiên.
"Đừng khách sáo nữa, chị có dự định gì tiếp theo không?"
Dự định...
"Chị vẫn chưa nghĩ ra."
Trần Xuân Hoa đến Bắc Kinh chỉ là một phút bốc đồng, tuy trên đường đi chị ấy cũng đã suy nghĩ xem đến Bắc Kinh có thể làm gì, nhưng chị ấy không có bằng cấp, cũng không có mối quan hệ, chị ấy nghĩ, nếu không được thì cũng đi làm hộ kinh doanh cá thể, nghe nói hộ kinh doanh cá thể rất kiếm được tiền, chắc có thể nuôi sống chị ấy và Tiểu Nha.
Nhưng làm gì, làm thế nào, chị ấy vẫn chưa nghĩ ra.
Tô Bối nhíu mày suy nghĩ một lúc: "Chị giỏi cái gì?"
Trần Xuân Hoa cảm thấy mình thật sự chẳng giỏi cái gì, chị ấy chỉ là một người phụ nữ bình thường, những việc biết làm đều là những việc mà các bà nội trợ bình thường đều biết.
Chị ấy lắc đầu.
Tô Bối nói: "Vậy mấy ngày nay chị cứ suy nghĩ đi, em cũng sẽ nghĩ giúp chị, cho chị một gợi ý."
Trời đã muộn, cửa hàng cũng nên đóng cửa, ba người đóng cửa hàng, cùng nhau về nhà.
Triệu Lan Chi nói: "Thật sự không nghĩ ra cũng không sao, có thể đến cửa hàng giúp, vừa hay cửa hàng cũng đang thiếu người."
Trần Xuân Hoa cảm ơn Triệu Lan Chi, nhưng không đưa lựa chọn này vào danh sách. Không phải chị ấy không biết điều, mà là chị ấy thật sự cảm thấy công việc này không hợp với mình.
Người đã đến rồi, dù làm công việc gì cũng phải có chỗ ở.
Trần Xuân Hoa vốn không có ý định dựa dẫm vào Tô Bối, dù sao Tô Bối cũng đã giúp chị ấy rất nhiều, chị ấy không phải loại người được đằng chân lân đằng đầu.
Nhưng Tô Bối nghĩ người ta đến tìm mình, có khó khăn đương nhiên cô sẽ giúp một tay. Biết hai mẹ con mấy hôm nay chen chúc trong phòng Triệu Lan Chi, cô liền dọn một phòng trống trong nhà cho hai mẹ con ở.
Trần Xuân Hoa lại một phen cảm kích, nhưng nhất quyết không chịu ở không mà đòi trả tiền thuê, chỉ là tạm thời không có nhiều tiền, phải đợi chị ấy tìm được việc.
Lúc nói, mặt chị ấy đỏ bừng, rất xấu hổ.
Tô Bối cười an ủi chị ấy: "Không sao đâu ạ, lúc nào có thì chị đưa cũng được."
Cô không đề cập đến việc không lấy tiền thuê. Tuy Trần Xuân Hoa bây giờ rất cảm kích cô, trông cũng là người biết điều, nhưng ơn một đấu gạo, thù một gánh thóc, cô không thể dùng lòng tốt nuôi kẻ thù. Anh em ruột còn phải sòng phẳng, hai người vốn chẳng có quan hệ gì, về tiền bạc vẫn nên rạch ròi thì hơn.
Mẹ con Trần Xuân Hoa cứ thế ở lại nhà Tô Bối. Tiểu Nha đã bảy tuổi, đến lúc phải đi học rồi, Tô Bối suy nghĩ một lúc, gọi điện cho Trương Tinh.
Kết quả lại nhận được một tin không tốt, Trương Tinh nhập viện rồi.
Sau khi biết chuyện, Tô Bối lập tức đến bệnh viện.
Đến trước cửa phòng bệnh, Tô Bối dừng bước. Trên giường bệnh, sắc mặt Trương Tinh tái nhợt dựa vào thành giường, Tôn Bân ngồi bên cạnh đút cháo cho cô ấy.
"Tinh Tinh, uống một ngụm đi em! Hai hôm nay em chẳng ăn gì cả, cứ thế này thì cơ thể sao chịu nổi?"
Trương Tinh không đáp.
Tôn Bân bèn thở dài: "Đừng buồn nữa, con rồi sẽ có lại thôi."
Tô Bối đã biết chuyện gì xảy ra. Trương Tinh bị ngã trên đường đi làm bằng xe đạp nên bị sảy thai, cô ấy rất mong chờ đứa con này, bây giờ trong lòng không biết đau khổ đến mức nào.
Trong lòng Tô Bối khẽ thở dài.
"Tiểu Bối?"
Tôn Bân vừa cất bát cháo đi, định bụng lúc nào Trương Tinh đói sẽ hâm lại cho cô ấy ăn, kết quả vừa quay đầu đã thấy Tô Bối đứng ở cửa.
Tô Bối khẽ cười: "Anh Tôn."
Nói rồi, cô nhìn Trương Tinh trên giường bệnh, Trương Tinh cũng đang nhìn qua.
"Tinh Tinh, mình đến thăm cậu đây."
Cô vào phòng, đặt hoa quả mang đến lên bàn, ngồi vào vị trí của Tôn Bân vừa nãy.
"Mình gọi điện đến cơ quan cậu, họ nói cho mình biết. Cậu thấy trong người thế nào rồi?"