Chương 139: Tôi sẽ không từ bỏ đâu!

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:39:15

Chu Đại Ni vừa mới khóc xong, hai mắt sưng đỏ, ánh mắt nhìn Tô Bối vừa ghen tị vừa tức giận. "Tô Bối, không ngờ cô lại là người như vậy, tôi sẽ không từ bỏ đâu, tôi muốn cạnh tranh công bằng với cô!" Cạnh tranh? Tô Bối không muốn cạnh tranh với cô ta. Nhưng cô biết bây giờ nói gì đối phương cũng không tin, chỉ uể oải đáp: "Tùy cô thôi!" Tô Bối đi vòng qua cô ta rời đi, nhưng không nhìn thấy vẻ ác ý trong ánh mắt của Chu Đại Ni ở phía sau. Cả ngày đầu óc Tô Bối rối bời, nghĩ cách làm sao để dỗ dành Chu Ý Hành trả lại cuốn sách. Buổi tối, cô trằn trọc không ngủ được, không được, cô phải đi tìm Chu Ý Hành nói chuyện cho ra lẽ. Tranh thủ lúc mọi người trong nhà đã ngủ, Tô Bối lén lút ra khỏi nhà, đi đến sân sau của điểm thanh niên trí thức. Chỉ là cô vừa đi đến cách sân điểm thanh niên trí thức không xa thì nghe thấy hai giọng nói. Tò mò hại chết mèo, giờ Tô Bối đã hiểu, náo nhiệt này dù có hay đến đâu cô cũng không muốn xem nữa. Xem ra không vào được sân của thanh niên trí thức rồi, Tô Bối nghĩ thôi bỏ đi, định về nhà ngủ. Không ngờ lúc này, hai người đó lại đi về phía cô, Tô Bối vội vàng trốn đi. Đợi hai người đến gần, Tô Bối cuối cùng cũng nhìn rõ mặt, một người là Trương Quế Phương, người còn lại là nam thanh niên trí thức Vương Khánh Dương. Lúc này Vương Khánh Dương đang ôm chặt Trương Quế Phương, đưa người đến đống củi gần đó, thiên lôi câu động địa hỏa, hai người lăn vào nhau. Tô Bối: "Ôi trời ơi!" Gần đây cô gặp vận xui gì thế không biết, vừa ra ngoài lại gặp phải chuyện này. Cô lặng lẽ lùi lại, định rời khỏi nơi thị phi này, không ngờ gót chân sau lại đột nhiên dẫm phải một hòn đá. "A!" Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nam. Tô Bối sợ đến mức sắp hét lên thì bị một bàn tay bịt miệng lại. "Là tôi đây!" Lúc này Tô Bối mới nhận ra, hóa ra là Chu Ý Hành, trái tim cuối cùng cũng ổn định lại. Chu Ý Hành buông cô ra, kéo tay cô rời khỏi nơi này, đợi đến khi đi xa, Tô Bối mới hất tay anh ra. Chu Ý Hành cười khẽ một tiếng: "Không ngờ cô còn có sở thích này." Mặt Tô Bối đen như đít nồi. "Anh nói bậy gì thế? Tôi chỉ vô tình gặp phải thôi." Ai mà thích xem cái này chứ, cô sợ bị lẹo mắt. Ngược lại, sao Chu Ý Hành lại xuất hiện ở đây? "Hay lắm, anh trốn ở đó xem trộm đúng không? Không ngờ anh lại là người như vậy!" Chu Ý Hành thấy dáng vẻ cắn ngược lại của cô, không khỏi bật cười thành tiếng: "Cô vội cái gì? Tôi cũng chỉ vô tình gặp phải thôi." "Xì!" Tô Bối không tin! Hai người kia ở ngay sau sân điểm thanh niên trí thức của bọn họ, không chừng anh nghe thấy tiếng động nên cố tình chạy đến xem trộm. Đồ bỉ ổi! Nhân lúc trời tối, Tô Bối đảo mắt một cái. Chu Ý Hành không nhìn thấy, cho dù có thấy cũng không để tâm, anh ngồi xuống sườn đất bên cạnh: "Nói đi, cô tìm tôi có chuyện gì?" Nửa đêm nửa hôm xuất hiện ở điểm thanh niên trí thức của bọn họ, không cần nghĩ cũng biết là đến tìm anh. Tô Bối suýt nữa quên mất mục đích lần này của mình, nghe anh nhắc đến liền nói ngay: "Anh có thể trả lại cuốn sách đó cho tôi được không? Dù sao anh cũng đã đọc xong rồi còn gì?" Chu Ý Hành hừ hừ một tiếng: "Không phải đã nói với cô rồi sao, tôi rất thích cuốn sách đó." Tóm lại là không trả. Tô Bối lập tức nổi giận: "Chu Ý Hành! Anh giữ nó rốt cuộc muốn làm gì?" "Xem chứ làm gì! Sách đó viết hay lắm!" Chu Ý Hành nói với giọng điệu rất đáng ăn đòn, chép miệng hai tiếng: "Tôi chưa bao giờ đọc loại sách như vậy, học được không ít." Anh đột nhiên đến gần Tô Bối, chóp mũi suýt nữa chạm vào chóp mũi của cô. "Thật ra cô muốn lấy lại cũng không phải không được, nhưng cô phải đồng ý với tôi một chuyện."