Trong lòng Tô Bối cảm thấy hơi khó chịu.
"Đã đến rồi sao không vào nhà?"
Ở ngoài trời chịu lạnh, ngốc thế không biết?
Chu Ý Hành không nói gì, nhưng Tô Bối biết là do cô không cho anh đến.
Cô kéo anh lại gần lò sưởi: "Mau sưởi ấm đi!"
Hai người ngồi bên bếp lò, Tô Bối đắn đo một lúc mới nói: "Em vốn cũng định đi tìm anh."
"Tìm anh?"
Trong mắt Chu Ý Hành lập tức sáng lên vài phần.
Quả nhiên Tiểu Bối vẫn không bỏ được anh, đúng không?
Tô Bối gật đầu: "Đúng vậy. Sáng nay Tống Lệ Trinh đến tìm em, cô ấy bảo em khuyên anh về chuyện từ chức."
Ánh sáng trong mắt Chu Ý Hành vụt tắt.
"Chuyện này à, anh tự biết."
Anh dè dặt liếc nhìn Tô Bối: "Anh và Tống Lệ Trinh không có qua lại gì, chỉ là đến cơ quan thì gặp thôi. Cô ấy và ông Tống đến nhà anh một chuyến."
Anh giải thích cẩn thận như vậy khiến tâm trạng Tô Bối rất phức tạp.
Muốn nói rằng thật ra anh không cần giải thích với cô, nhưng lại không thốt nên lời.
"Ừm, em biết rồi."
Tô Bối nhàn nhạt đáp một tiếng, lát sau lại bồi thêm một câu: "Cô ấy nói cô ấy có bạn trai rồi."
Tâm trạng Chu Ý Hành lên xuống theo lời nói của cô, nghe thấy câu này lại phấn khởi trở lại.
Cô vẫn quan tâm đến anh, cô không muốn anh buồn phiền.
Chu Ý Hành nói: "Tiểu Bối, anh đã nghĩ kỹ rồi. Sau khi từ chức sẽ không còn nhiều phiền phức nữa, đến lúc đó anh sẽ mở một cửa hàng bên cạnh cơ quan của em, mỗi ngày cùng em đi làm và tan làm..."
Nói được nửa chừng, giọng anh nhỏ dần, Chu Ý Hành nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của cô, không sao thốt nên lời.
"Chu Ý Hành, rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy? Anh thật sự định từ chức để đi làm hộ kinh doanh cá thể sao?"
Tô Bối thật sự cạn lời. Không phải cô coi thường hộ kinh doanh cá thể, chỉ là làm nghề này đều do bất đắc dĩ, không còn lựa chọn nào khác. Anh có quyền lựa chọn, lại có tương lai xán lạn, tại sao lại đâm đầu vào con đường này?
"Trước đây anh nói anh từ chức, em tưởng anh có thể đổi một môi trường làm việc khác, điều đó không sao cả, có lẽ có công việc khác phù hợp với anh hơn. Nhưng anh lại nói anh muốn đi làm hộ kinh doanh cá thể, anh thật sự đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Cô rất giận, nghĩ đến việc anh nói muốn mở quán ngay cạnh cơ quan mình, cô càng cảm thấy ngột ngạt.
"Chu Ý Hành, anh không còn là trẻ con nữa, đừng ngây thơ như vậy có được không?"
Đây là lần đầu tiên anh bị Tô Bối mắng xối xả như thế, mắng đến mức anh phải cúi gằm mặt, nhưng khóe miệng lại lén cong lên.
Ngay lúc Tô Bối định mắng tiếp, anh đột nhiên nắm lấy tay cô.
"Tiểu Bối, anh nghe em, em muốn anh làm thế nào?"
"Em..."
Nghĩ đến chuyện hai người đã chia tay, cô vội vàng gạt tay anh ra, nhưng không được.
Chu Ý Hành như không nhận ra điều đó, cứ nhìn chằm chằm vào mắt cô.
"Em nói đi, em bảo anh làm gì anh cũng nghe theo em."
Tô Bối: "..."
"Anh có thể buông tay em ra trước được không?"
Chu Ý Hành: "?"
Anh nhất quyết không buông.
Tô Bối tức quá hóa cười: "Vừa mới bảo cái gì cũng nghe em, bây giờ bảo anh buông tay lại không chịu."
Chu Ý Hành cũng cười theo: "Không sao, cứ nói thế này đi, không ảnh hưởng đến việc nói chuyện đâu."
Tô Bối: "..."
"Chu Ý Hành, anh đang ăn vạ đấy à?"
Cô nghiến răng trừng mắt nhìn anh.
Chu Ý Hành lại cười ngây ngô, không nói gì cũng chẳng buông tay.
Tô Bối thật sự hết cách với anh.
Thôi được, nói thế này thì nói thế này.
"Chu Ý Hành, em nghĩ anh nên suy nghĩ kỹ lại. Em hy vọng anh từ chức là vì anh cảm thấy ở đây không hợp với mình, anh rời khỏi đây có thể tìm được công việc phù hợp hơn, chứ không phải vì em, hay vì bất cứ điều gì khác."
Chu Ý Hành vâng vâng dạ dạ, nụ cười trên môi không hề tắt.
Tô Bối thấy dáng vẻ vô lại của anh, tức giận giẫm mạnh lên chân anh một cái. Thấy mặt anh méo xệch đi, lúc này cô mới cảm thấy hả giận đôi chút.