Vẫn dáng vẻ đó không có gì thay đổi, cô gái ấy vẫn ngồi trước máy tính không biết đang làm gì.
Tô Bối đưa tay ra, cẩn thận dò dẫm về phía trước.
Sau đó cô chạm vào một lớp màng mỏng.
Lần này cô không bị bật ra như lần trước, mà cảnh tượng bên trong lại dần dần trở nên rõ nét.
Trái tim Tô Bối không khỏi đập thình thịch.
Cuối cùng, cô đã nhìn rõ dáng vẻ của cô gái ấy.
Cô ấy trông khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, nét non nớt chưa phai, gương mặt còn có chút mũm mĩm, trông rất đáng yêu.
Tô Bối cảm thấy cô ấy có vài phần quen thuộc, nhất thời lại không nhớ ra.
Lúc này một tiếng chuông vang lên, cô gái tiện tay cầm điện thoại trên bàn lên nghe.
"A lô?"
Đầu dây bên kia không biết đã nói gì, sắc mặt cô gái đột ngột thay đổi.
"Được, được, tôi đến ngay."
Cô ấy cúp máy rồi bắt đầu thay quần áo, hình ảnh trước mắt Tô Bối cũng tan dần như gợn sóng nước.
Khi Tô Bối mở mắt lần nữa, trời đã sáng.
Trong đầu cô vẫn còn vang vọng tình cảnh trong giấc mơ lúc trước.
Cô gái đó là ai?
Cô suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng đầu óc cũng tỉnh táo lại, nhớ ra người này là ai.
Người này trông giống hệt cô em họ bên nhà cậu.
Nhưng dường như lại có chỗ nào đó khác biệt.
Tô Bối mất một lúc mới thoát khỏi dòng suy nghĩ.
Cô nhìn sang chỗ của Tạ Tư Hàm, cô ấy đã dậy rồi, chăn màn được gấp gọn gàng.
Nhìn ra ngoài, trời vẫn chưa sáng hẳn.
Cô đứng dậy mặc quần áo rồi đi xuống bếp: "Tư Hàm, sao em dậy sớm vậy?"
Tạ Tư Hàm cười đáp: "Em ngủ dậy rồi nên nghĩ nấu cơm luôn. Chị Tiểu Bối, lát nữa ăn cơm xong rồi hẵng về."
"Được." Tô Bối cười đáp.
Tạ Tư Hàm có chút ngại ngùng: "Trong nhà không có gì ăn, em chỉ nấu chút mì, mì này cũng là lấy từ trong không gian ra."
Tô Bối đương nhiên không để ý. Hai người ăn cơm xong, bên ngoài trời cũng đã sáng.
Tô Bối nói: "Chị phải về rồi, lát nữa còn phải đi làm."
Nói xong, Tô Bối biến mất khỏi phòng.
Tạ Tư Hàm dọn dẹp nhà cửa. Lúc này bên ngoài vang lên tiếng bước chân.
Vương Hổ đến.
Cậu ta không biết lúc này Tạ Tư Hàm đã dậy chưa bèn gõ cửa: "Tư Hàm, em dậy chưa?"
Tạ Tư Hàm mở cửa.
"Anh đến rồi."
"Anh mang cho em ít đồ ăn."
"Không cần, em ăn rồi."
"Ăn rồi? Sớm vậy."
"Vâng."
Tạ Tư Hàm nói đã ăn rồi, Vương Hổ cũng không bận tâm đến chuyện này nữa.
"Tư Hàm, lát nữa anh phải lên thị trấn một chuyến, em có đi không?"
"Đi!"
Tạ Tư Hàm đồng ý rất dứt khoát. Cô ấy biết Vương Hổ lên thị trấn làm gì, chắc chắn là để đưa Triệu Tam đến đồn công an.
Vừa hay cô ấy cũng cần mua chút đồ về nên hai người nhanh chóng thống nhất.
Tạ Tư Hàm bắt đầu mặc quần áo, bọc mình kín mít rồi cả hai ra khỏi nhà.
Bên kia, Triệu Tam bị hai người trông chừng, lúc này cũng chuẩn bị xuất phát.
Bọn họ mượn mấy chiếc xe đạp đi về phía thị trấn.
Tạ Tư Hàm đã đến đây, với tư cách là người trong cuộc, cô ấy chắc chắn cũng phải đến đồn công an. Khi bọn họ đến nơi và kể lại sự việc, Triệu Tam liền bị giải đi.
Chuyện bên này xong xuôi, Vương Hổ đề nghị mời những người anh em đã giúp đỡ một bữa cơm.
Hai người kia từ chối một hồi, cuối cùng cũng đồng ý.
Bây giờ không còn là thời của tiệm cơm quốc doanh nữa. Thị trấn tuy không sầm uất nhưng cũng có mở một quán ăn, mấy người bọn họ đến chính là quán ăn tư nhân này.
Vương Hổ không thiếu tiền nên rất hào phóng, bữa cơm này chiêu đãi hai người kia vô cùng chu đáo.
Ăn cơm xong, hai người kia liền ra về, chỉ còn lại Tạ Tư Hàm và Vương Hổ.
Hai người cùng nhau đi mua đồ.
Vì phải ở lại đây ăn Tết, Tạ Tư Hàm mua khá nhiều đồ, nào là câu đối, bánh kẹo, còn có gạo mì, đồ Tết đều mua một ít. Tuy số lượng mỗi thứ không nhiều, nhưng cộng lại cũng thành một túi lớn.