Chương 222: Cho mày nghịch này! Cho mày nghịch này!
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:42:56
"Được, được."
Ánh mắt bà nội Ngô đầy vẻ hiền từ.
Ngô Mẫn bảo Tô Bối vào nhà đợi mình một lát, tay chân nhanh nhẹn nấu xong cơm nước, lúc này mới vào nhà nói chuyện với cô.
Từ miệng Ngô Mẫn, Tô Bối đã biết được tình hình của nhà họ Tôn.
Nhà họ Tôn có một người mẹ góa nuôi hai anh em. Người đàn ông đi xem mắt với mụ ta tên là Tôn Đại Chí, vợ chết hai năm trước, trong nhà có một trai một gái.
Bà Tôn là người hơi cay nghiệt, lại còn keo kiệt, ngày thường chỉ thích chiếm lợi lộc nhỏ, người xung quanh đều rất ghét bà ta.
Ngô Mẫn hơi ngạc nhiên vì sao Tô Bối lại hỏi như vậy, cô cũng không giấu giếm: "Người đi xem mắt với nhà họ Tôn trước đây là mợ Hai của em."
Ngô Mẫn sững sờ: "Vợ của Phan Hồng Binh à?"
Cậu Hai Phan trước đây từng làm ở xưởng kem que, cô ấy biết mối quan hệ giữa anh ấy và Tô Bối.
Bây giờ nghe chuyện này, cô ấy khẽ nhíu mày.
"Vậy các em muốn phá hỏng chuyện này à?"
Không trách cô ấy nghĩ vậy, thật sự là ngoài lý do này ra, cô ấy không nghĩ ra được lý do nào khác để Tô Bối đặc biệt đến đây hỏi thăm chuyện này.
Tô Bối lắc đầu: "Không phải."
Cô kể đơn giản với cô ấy: "Mụ ta kết hôn với ai không liên quan đến bọn em, nhưng bọn em nhất định phải đòi lại Tiểu Bảo."
Ngô Mẫn nghe vậy gật đầu: "Hóa ra là vậy."
Cô ấy trầm ngâm một lát: "Theo chị thấy, nhà họ Tôn không thể đồng ý cho mụ ta mang con theo đâu. Mẹ của Tôn Đại Chí đến cháu gái ruột còn không nỡ cho ăn, sao có thể nuôi con của người khác được?"
Đây quả là một tin tốt, Tô Bối cảm ơn Ngô Mẫn rồi đạp xe về đại đội Hồng Tinh.
Nhà họ Phan, Phan Tú Vân lúc này vẫn còn ở đó, thấy cô trở về, bà lập tức hỏi: "Sao rồi con? Hỏi thăm được chưa?"
Tô Bối: "Hỏi thăm được rồi mẹ ạ."
Cô kể lại tin tức nhận được từ Ngô Mẫn, người nhà họ Phan rất vui mừng.
Nếu đối phương không muốn, vậy thì mụ ta không thể mang đứa bé đi được.
Lúc này Tô Bối dội cho họ một gáo nước lạnh.
"Mọi người đừng vội mừng, nhỡ đối phương biết có thể moi được tiền từ nhà chúng ta, biết đâu lại hợp tác với mụ ta thì sao!"
Sắc mặt mấy người cứng đờ.
Bà cụ lại bắt đầu lo lắng: "Vậy phải làm sao đây?"
Tô Bối đảo mắt, nói ra đối sách mà cô đã suy nghĩ suốt dọc đường.
Mấy ngày tiếp theo, cậu Hai Phan không đến nhà họ Ngô nữa, nhà họ Ngô vốn đang đợi ông ấy thỏa hiệp thì có chút ngồi không yên.
Trong bữa cơm, bà ta nhìn Ngô Tiểu Vân: "Tiểu Vân à, bên thằng Hai nhà họ Phan không có chút tin tức nào, con nói xem là chuyện gì thế?"
Bọn họ đã tính toán xong năm trăm tệ này sẽ tiêu như thế nào, vậy mà người lại chẳng thấy đến.
Mụ ta ôm thằng bé, mày cũng nhíu lại: "Chưa biết chừng là chưa gom đủ tiền, mẹ yên tâm, nhà họ Phan thương Tiểu Bảo nhất, chắc chắn sẽ không bỏ đứa bé đâu."
Đây cũng là lý do mụ ta dám hét giá cao như vậy.
Chỉ là nói thì nói vậy, trong lòng mụ ta cũng có chút bất an. Ăn cơm xong, mụ ta liền lén lút chạy ra ngoài hỏi thăm.
Kết quả, mụ ta nghe được một câu trả lời khiến bản thân chấn động.
Nhà họ Phan cũng chuẩn bị đi xem mắt rồi!
Mụ ta hoàn toàn sững sờ, sau đó tức đến đỏ cả mắt.
Hay cho một Phan Hồng Binh, vậy mà dám đi xem mắt với người khác!
Mụ ta hầm hầm trở về nhà. Trong nhà, thằng bé đang vịn vào tường đi những bước nhỏ, thấy mụ ta thì lập tức dang tay chạy về phía mụ ta.
Sau đó "bịch" một tiếng ngã xuống đất, còn làm đổ cái chậu bên cạnh, nước đổ ướt hết người.
"Oa oa..."
Thằng bé bật khóc nức nở.
Mụ ta đang lúc tức giận, thấy cảnh này thì giận đến mức gân xanh nổi lên, tiến tới túm lấy cánh tay thằng bé xách lên, đánh mạnh hai cái vào mông nó.
"Cho mày nghịch này! Cho mày nghịch này!"