Trịnh Na lập tức có chút không vui: "Mẹ, mẹ cứ nói con trước mặt người ngoài, con đi đây."
Phương Văn Thanh vỗ nhẹ vào người cô bé: "Con bé này bướng bỉnh thật."
Tô Bối cười nói: "Đâu có ạ, em thấy Tiểu Na rất tốt, ngây thơ trong sáng."
Trịnh Na nghe vậy liền cười, cảm thấy Tô Bối cũng khá được.
Phương Văn Thanh trò chuyện với Tô Bối rất nhiều, sau đó còn giữ cô ở lại nhà ăn cơm nhưng Tô Bối không đồng ý.
"Thôi ạ, em còn phải về trường, sau này có cơ hội em sẽ đến thăm chị."
Những người đến nhà chị ấy thường là đến để nhờ vả. Ban đầu Phương Văn Thanh còn tưởng cô có chuyện gì, nhưng thấy cô không nói gì đã định đi, nhất thời có chút không quen.
"Tiểu Bối, người nhà em không ở Bắc Kinh, nếu có khó khăn gì cứ nói với chị, không cần khách sáo."
Tô Bối lắc đầu: "Không có chuyện gì đâu ạ, chỉ là tiện đường ghé qua thăm chị thôi."
Phương Văn Thanh cười: "May mà con bé này còn nhớ đến nhà chị, cũng không phải chuyện gì to tát. Nói ra thì nhà chị cũng chẳng giúp được gì cho em."
Tô Bối nói: "Sao lại không giúp ạ? Nếu không có chị, làm sao em có thể thuận lợi như vậy."
Nụ cười càng thêm chân thành.
Tô Bối đứng dậy chuẩn bị rời đi, đi được hai bước lại quay đầu lại: "À đúng rồi chị, bây giờ chính sách có cho phép mua nhà không ạ?"
Mua nhà?
"Em muốn mua nhà sao?"
Phương Văn Thanh có chút bất ngờ.
"Vâng ạ, bây giờ em ở trường có một số việc không tiện, nên nghĩ nếu được phép thì em muốn mua một căn nhà."
Phương Văn Thanh nhíu mày: "Bây giờ chính sách vẫn chưa cho phép mua bán nhà, bị bắt được là có chuyện đấy. Tuy có người lén lút mua bán nhưng chị khuyên em tốt nhất là đừng dính vào."
Tô Bối vừa nghe lời này liền hiểu là chính sách vẫn chưa nới lỏng, bèn gật đầu: "Em biết rồi, cảm ơn chị."
Nhưng Phương Văn Thanh nói tiếp: "Nếu em thật sự thiếu chỗ ở, chị có thể giới thiệu cho em một nơi để ở tạm. Cũng không cần tiền nong gì, chỉ cần chăm sóc nhà cửa cẩn thận là được."
Tô Bối vốn không thật sự muốn thuê nhà, chỉ muốn thăm dò thị trường mua bán nhà hiện giờ.
Dù sao nhà họ Trịnh cũng là người trong biên chế nhà nước, có động tĩnh gì họ chắc chắn sẽ biết đầu tiên.
"Cảm ơn chị, em về xem xét tình hình đã ạ."
Ở nhà họ Trịnh một lúc, Tô Bối liền rời đi. Xem ra việc mua bán nhà tạm thời chưa thực hiện được, cô nhớ trong tài liệu hình như có nói là phải đến năm 80.
Vậy thì cô đợi thêm hai năm nữa.
Tô Bối đi ngược theo con đường, dọc đường thấy không ít người bán hàng rong, bày bán ngay trên đường cũng chẳng có ai quản.
Tô Bối đã có thể cảm nhận rõ ràng luồng gió mới thổi tới, trong lòng không khỏi dâng lên niềm vui sướng.
Trở lại trường, Tô Bối tạm thời gác lại những chuyện này, chuyên tâm đọc sách.
Lúc này trong ký túc xá không có ai, đây là chuyện rất hiếm khi xảy ra.
Ngày thường, Tiền Lệ và Lưu Đại Ni đều thường xuyên ở trong ký túc xá.
Cô đọc sách trong ký túc xá một lúc, cảm thấy có vài vấn đề không hiểu lắm bèn ra ngoài, đi đến thư viện.
Trên đường đến thư viện, Tô Bối nhìn thấy Lưu Ngọc Nam. Lưu Ngọc Nam đã thay đổi khá nhiều so với trước đây, vẻ mặt trông có chút u ám.
Nhìn thấy Tô Bối, cô ta lườm một cái.
Tô Bối lười để ý đến cô ấy. Lần trước Lưu Ngọc Nam tố cáo Tô Bối, bản thân cô ta cũng chẳng được lợi lộc gì.
Hiệu trưởng tuy không nói nhưng rất nhanh cô ta đã bị vạch trần. Không ít người trong trường đều biết chuyện cô ta làm, bây giờ cô ta bị xa lánh khá nhiều.
Lúc hai người lướt qua nhau, Lưu Ngọc Nam hừ một tiếng:
"Cậu đừng có đắc ý quá."
Tô Bối không biết tại sao cô ta lại nói vậy, cô có gì mà đắc ý chứ?
Cô liếc cô ta một cái: "Đắc ý hay không là chuyện của tôi. Sao nào, thấy tôi đắc ý, cậu cũng muốn đi tố cáo một chút à?"