Ngược lại, vợ Lão Vương thì bất mãn: "Đồ sao chổi, không phải tại mày thì nhà chúng tao có ra nông nỗi này không? Bây giờ tao ra ngoài không ngẩng mặt lên được, ai cũng cười nhạo nhà chúng ta cưới phải đứa con dâu xấu xa, đúng là thấy mày là gặp xui xẻo!"
Hai vợ chồng ông ta người một câu, kẻ một câu, nói đến mức Phạm Tiểu Yến vừa tức giận vừa tủi thân. Tối về phòng, cô ta khóc lóc kể lể với chồng.
Ban đầu chồng cô ta quả thật rất thích dáng vẻ này của cô ta, nhưng lâu dần cũng thấy phiền.
"Thôi, im đi, cô có thôi đi không? Cha mẹ nói có gì sai đâu, không phải tại cô thì nhà chúng ta lại ra nông nỗi này à?"
Gã cũng đang bực mình. Từ khi Tô Kiến Nghiệp lên chức, công việc nhẹ nhàng của gã đã bị tước mất, gã cho rằng Tô Kiến Nghiệp đang nhắm vào mình.
Ngay cả chồng mình cũng nói vậy, Phạm Tiểu Yến không nhịn được nữa: "Họ Vương kia, anh còn có lương tâm không? Tôi là thanh niên trí thức gả cho một kẻ nhà quê như anh, anh không biết trân trọng thì thôi, còn dám mắng tôi. Sớm biết thế này, tôi đã không..."
Cô ta nức nở khóc, dùng sức đấm vào người chồng.
Gã thấy cô ta không chịu thôi cũng nổi giận.
"Cô có thôi đi không?"
"Không thôi!"
Phạm Tiểu Yến đã chịu đựng ấm ức bấy lâu, cuối cùng cũng tìm được chỗ trút giận.
"Gả cho một người đàn ông vô dụng như anh chẳng được lợi lộc gì, bây giờ ai cũng có thể trèo lên đầu tôi ngồi. Hồi đó anh đã hứa với tôi thế nào? Anh nói tôi theo anh sẽ sắp xếp công việc tốt cho tôi. Anh là đồ lừa đảo, không có bản lĩnh thì đừng có nói khoác, tôi đúng là xui xẻo tám đời..."
"Chát!"
Gã không thể nhịn được nữa, tát một cái vào mặt cô ta, Phạm Tiểu Yến chỉ cảm thấy nửa bên mặt tê rần.
Trò hề nhà Lão Vương ngày hôm sau đã truyền đến tai gia đình Tô Bối, nhưng chuyện này không liên quan đến họ, nghe rồi cũng thôi.
Hôm nay cá giống về, Tô Bối dậy sớm cùng Tô Kiến Nghiệp ra đồng.
Lô cá giống đầu tiên đến nơi đã là hơn 9 giờ, một chiếc máy kéo kéo theo những thùng nước lớn, trong thùng là những con cá giống đang tung tăng bơi lội.
Tô Kiến Nghiệp chỉ huy xã viên thả đều cá giống vào ruộng, nhìn những con cá nhỏ tung tăng bơi lội, trong lòng ông cũng yên tâm phần nào.
Ở đây không còn việc của Tô Bối nên cô cũng không ở lại lâu. Trên đường về, Tô Bối nhìn thấy một bóng người từ xa, mặc một chiếc váy trắng, hai bím tóc tết bằng dây buộc tóc nhiều màu sắc.
Là Phạm Tiểu Yến.
Cô ta làm gì ở đây?
Tô Bối tò mò nhìn về phía đó, ở nhà mà ăn mặc như vậy để làm gì?
Nhưng chuyện này cũng không liên quan đến cô, rất nhanh đã bị cô ném ra sau đầu.
Hôm ấy, toàn bộ cá giống của đại đội đều được chuyển đến. Tô Kiến Nghiệp cuối cùng cũng có thể yên tâm, tối đó cả nhà ăn một bữa ngon rồi chuẩn bị đi ngủ sớm.
Nào ngờ vừa đặt lưng xuống, cổng lớn đã bị gõ vang.
"Đại đội trưởng, có chuyện rồi!"
Tô Kiến Nghiệp vừa mở cửa, người bên ngoài đã vội vàng lên tiếng.
Tô Kiến Nghiệp nhíu mày: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Con dâu nhà Lão Vương mất tích rồi!"
"Nhà Lão Vương nào?"
"Chính là nhà cựu Đại đội trưởng ạ."
Vậy không phải là Phạm Tiểu Yến sao?
Sao lại có thể mất tích được chứ?
Tô Kiến Nghiệp hỏi han tình hình cụ thể.
Người nọ liền kể lại đầu đuôi. Thì ra cả nhà Lão Vương đi làm về thấy nhà cửa bếp núc lạnh tanh. Vợ Lão Vương rất tức giận, cho rằng con dâu lười biếng nên chửi bới một hồi lâu, nhưng mãi vẫn không thấy người đâu.
Con trai nhà họ Vương tưởng vì hôm qua hai người cãi nhau nên Phạm Tiểu Yến giận dỗi, nhưng cô ta có thể trốn đi đâu được chứ? Gã đi tìm khắp đại đội một vòng mà không thấy người. Đến khi về nhà thì phát hiện đồ đạc của Phạm Tiểu Yến trong phòng đã biến mất, lúc này cả nhà họ Vương mới ngớ người ra.