Bị ảnh hưởng lớn nhất chính là cửa hàng ở cuối phố.
Vô số người đổ xô đến trả hàng.
Họ không muốn mặc hàng nhái, để người khác nhìn một cái là biết hàng giả, thật quá mất mặt.
Chuyện này ồn ào suốt một ngày, giải quyết thế nào thì Tô Bối và mọi người cũng chẳng buồn đến xem, nhưng việc kinh doanh của cửa hàng quả thật đã ấm lại rõ rệt, thậm chí còn đông khách hơn trước.
Bên kia, sau chuyện này, Bố Y Bố Xá đã trực tiếp đóng cửa.
Tô Bối cảm thấy chuyện này có lẽ vẫn chưa kết thúc, liền nhắc nhở Triệu Lan Chi ngày thường chú ý hơn một chút.
Có thể làm ra chuyện ghê tởm như vậy chứng tỏ giới hạn đạo đức của những kẻ này chẳng cao chút nào, chắc chắn sẽ không nuốt trôi cục tức này.
Triệu Lan Chi đồng ý ngay, nhưng vẫn không tránh được.
Hôm đó cô ấy vừa tiễn một tốp khách, liền có mấy người hùng hổ bước vào cửa hàng.
Trong lòng Triệu Lan Chi cảnh giác, cẩn thận tiếp đãi, nhưng những người này rõ ràng là đến gây sự, tìm một cái cớ liền bắt đầu điên cuồng đập phá trong cửa hàng.
Khách hàng đều bị dọa chạy mất, Triệu Lan Chi vừa tức vừa sợ.
"Các người làm gì vậy? Mau dừng tay!"
Cô ấy lao lên định ngăn đám người đang phá đồ trong cửa tiệm, nhưng bị đẩy mạnh một cái, loạng choạng đập đầu vào góc bàn bên cạnh, trán đỏ ửng rồi bật máu ngay tức khắc.
Đám gây sự thấy vậy mới chịu dừng tay.
Trước khi đi, gã đàn ông cầm đầu nhìn Triệu Lan Chi đầy hung dữ: "Nghĩ mở được cái cửa hàng là ngon lắm hả? Ai mày cũng dám đắc tội. Hôm nay coi như dạy cho mày một bài học. Biết điều thì ngoan ngoãn lại đi."
Bọn chúng rời đi, Triệu Lan Chi ôm trán, mắt hoa lên, suýt thì ngã quỵ.
Cô bé đồ đệ vừa nãy bị dọa sợ trốn sang một bên giờ mới vội vàng chạy lại, đưa cô ấy đến bệnh viện.
Tô Bối vừa nghe tin liền lập tức quay về tiệm, thấy Triệu Lan Chi đầu quấn băng trắng thì giận sôi cả người.
"Bọn này đúng là coi trời bằng vung! Phải báo công an ngay!"
Gặp chuyện như thế này, phản ứng đầu tiên của Tô Bối là đi báo án.
Triệu Lan Chi gọi cô lại, kể lại tình hình cụ thể: "Hay là thôi đi em!"
Triệu Lan Chi tuy cũng tức lắm, nhưng cô ấy biết rõ đám người đó là lũ lưu manh đầu đường xó chợ. Dù bây giờ báo công an, bắt được chúng đi chăng nữa thì cũng chẳng làm được gì nhiều, đợi chúng ra rồi kiểu gì cũng quay lại trả thù.
Lúc đó nếu bị phá đám đến mức không làm ăn nổi thì mới thật sự rắc rối.
Tô Bối dĩ nhiên cũng lường trước chuyện này, nhưng bảo cô nuốt cục tức này thì tuyệt đối không đời nào.
Hôm nay bọn chúng dám sai người đến gây sự, chính là vì tin chắc bọn cô không dám báo công an.
Tô Bối lạnh lùng nói: "Chị Lan Chi, nếu chuyện này mà bỏ qua thì chỉ khiến chúng càng lấn tới. Chị em mình không thể nhượng bộ."
"Vậy thì làm đi!"
Cửa hàng này là của Tiểu Bối, muốn báo thì cứ báo thôi!
Tô Bối gật đầu đứng dậy: "Chị cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Mấy hôm nay nếu không ổn thì tạm đóng cửa đi, để em lo vụ này."
Rời khỏi tiệm, Tô Bối đi thẳng đến đồn công an trình báo. Quả nhiên, một lúc sau là mấy tên đó bị bắt ngay.
Mấy chị em trong ký túc vừa biết chuyện, Giang Viện liền gọi điện cho Mạnh Cảnh Thần.
Mạnh Cảnh Thần quen biết nhiều người trong ngành này, có anh ấy hỗ trợ thì không sợ bên kia giở trò gì.
Thật ra thì bên kia cũng chẳng có trò gì để giở, bởi mấy tên đó chỉ là đám lưu manh tầm thường, chẳng ai quan tâm.
Giang Viện tìm Mạnh Cảnh Thần giúp đỡ, chủ yếu là vì không muốn để vụ này bị xử nhẹ hều. Ít nhất cũng phải truy ra được kẻ đứng sau thu xếp mọi chuyện.
Tin mấy tên côn đồ bị bắt không bao lâu sau đã truyền đến tai kẻ giật dây phía sau. Hắn không ngờ bà chủ của Y Y Bố Xá lại cứng rắn như vậy, nói báo công an là báo ngay.