"Dì Phan nói nền tảng của em kém quá, nên bổ túc trước cho em."
Ánh mắt cô ấy dừng lại trên quyển sách giáo khoa tiểu học trước mặt, mặt hơi đỏ lên.
Tô Bối lại thấy như vậy rất tốt: "Đúng là nên bổ túc lại."
Cô không tiếp tục nói về chuyện này, mà nhắc đến chuyện vừa rồi.
"Vừa nãy ở cửa có hai người thập thò. Mẹ, trước đây họ cũng từng đến à?"
Phan Tú Vân nghe xong mặt liền sa sầm: "Chắc là thằng nhóc nhà họ Vương chứ gì, trước đây mẹ đã đuổi đi một lần rồi, lại dám đến nữa."
Tô Bối nhíu mày: "Vừa rồi con đã dọa họ một phen, nói là nếu còn đến sẽ báo cảnh sát, chắc họ tạm thời không dám đến nữa đâu."
"Còn đến nữa nhất định phải xử lý chúng."
Phan Tú Vân bất lực: "Mấy thằng nhóc này cứ thấy gái lạ là sáp lại, thật không ra thể thống gì! Nhưng con cũng đừng lo, chúng không dám làm gì đâu, đợi vài ngày hết hứng thú là sẽ không đến nữa."
Cũng đúng, Tô Bối hiểu rõ đức hạnh của đám người này.
Tô Bối kể cho Phan Tú Vân nghe về tình hình nhà họ Phan, rồi thuật lại những lời cô đã nói ở bên đó, hai bên thống nhất khẩu cung để tránh sai sót.
Hai người nghiêm túc ghi nhớ.
Tối hôm đó, Tạ Tư Hàm đến tìm Tô Bối: "Em nghĩ ra mình muốn làm gì rồi."
Tô Bối vừa dỗ Tiểu Điềm Điềm ngủ xong, đứng dậy đi cùng cô ấy sang chỗ Phan Tú Vân.
"Nói xem nào."
Tạ Tư Hàm nói: "Dì Phan nói chị có mở một nhà máy, em muốn đến nhà máy của chị làm việc."
Thấy Tô Bối nhíu mày, cô ấy vội nói: "Em có thể vừa làm việc vừa học, sau này em muốn làm y tá."
Thật ra so với y tá, cô ấy càng muốn trở thành bác sĩ hơn, nhưng cô ấy biết làm bác sĩ không dễ, y tá cũng là một lựa chọn không tồi.
Tô Bối nghe vậy gật đầu: "Em nghĩ kỹ chưa?"
"Vâng, em nghĩ kỹ rồi."
"Vậy được, nhưng em cũng không cần làm công cho chị, chị sẽ giúp em nghiên cứu xem sao."
Mấy người ở chỗ Phan Tú Vân trò chuyện rất lâu, tính toán xong xuôi mọi chuyện.
Ngày hôm sau, Tô Bối chuẩn bị trở về.
Tạ Tư Hàm muốn làm y tá, tất nhiên không thể tiếp tục sống ở làng, nhưng giờ hộ khẩu của cô ấy chưa làm xong, không thể đi cùng họ.
Tô Bối bảo: "Bọn chị về trước, đợi chuyện bên em xong xuôi thì đi tàu hỏa đến Bắc Kinh, chị sẽ ra đó đón em."
"Vâng, em biết rồi, cảm ơn chị Tiểu Bối."
Nhóm Tô Bối lái xe trở về Bắc Kinh, lại mất cả một ngày đường, về đến nhà thì trời đã tối đen.
Nghỉ ngơi một đêm, hai người lại trở về đơn vị làm việc.
Bên phía thôn Bình An, hai ngày sau Tạ Tư Hàm đã nhập hộ khẩu thành công. Trưởng thôn làm việc rất hiệu quả, xong việc liền đến báo tin.
Phan Tú Vân vui mừng cảm ơn rối rít.
Sau đó là việc đưa Tạ Tư Hàm đi nhận mặt họ hàng.
Trạm đầu tiên tất nhiên là nhà họ Phan.
Lúc Phan Tú Vân đưa Tạ Tư Hàm đến, mợ ấy vừa nhìn đã đoán ra thân phận của cô ấy, liền mời người vào nhà.
Đến khi nhìn rõ tướng mạo của Tạ Tư Hàm, mợ ấy cũng nói thẳng đứa bé này nhìn là biết người nhà mình.
Nếu không biết trước, mợ ấy còn phải nghi ngờ xem đây có phải họ hàng nhà mình không.
Tạ Tư Hàm ngoan ngoãn đi bên cạnh Phan Tú Vân, lần lượt chào hỏi mọi người. Bà cụ Phan nắm tay cô ấy, tỏ vẻ rất thích cô cháu gái nuôi này.
Hai bên trò chuyện một lúc, Phan Tú Vân nhắc đến chuyện Tạ Tư Hàm sắp đi Bắc Kinh, mợ ấy ngập ngừng muốn nói.
Mợ ấy kéo Phan Tú Vân sang một bên nói chuyện: "Chị cả, sao con gái nuôi của chị lại không giữ ở bên cạnh? Tiểu Bối chúng nó đều không ở đây, nó ở bên cạnh cũng có thể bầu bạn với chị."
Chủ yếu không phải con ruột của mình, bây giờ còn phải tốn tiền nuôi ăn học.
Nghĩ thế nào cũng thấy rất thiệt thòi.
Phan Tú Vân biết em dâu không có ý xấu, bà cười nói: "Nếu con bé đã đến nhà chúng ta, chị phải đối xử với nó như con ruột. Giữ con bé ở bên cạnh chẳng phải làm lỡ dở cuộc đời nó sao, em nói có phải không?"