Cả nhà trốn trong nhà uống Coca cho đến khi trời dần tối. Đêm đó, mọi người sớm chìm vào giấc ngủ, trong mơ toàn là hương vị của Coca.
Ngày hôm sau, Phan Tú Vân cũng đi làm. Bà đã nghỉ ngơi khá nhiều ngày, nếu không đi làm nữa thì không hợp lý chút nào.
Còn Tô Bối thì đeo gùi lên Công xã.
Trước đó cô vừa ghé qua chỗ chị Chu, đồ trên tay chị ấy vẫn chưa bán hết. Tô Bối thấy vậy định mang đồ đi, không ngờ chị Chu lại giữ cô lại.
"Em gái, em đừng mang đồ đi vội, cùng lắm thì chị bán thêm vài ngày nữa là được."
Đã vậy thì Tô Bối cũng không từ chối. Như thế cũng tốt, đỡ cho cô phải đi đi về về.
Nhìn thấy vẻ sắc bén trong ánh mắt chị Chu, trong lòng cô mơ hồ dâng lên chút bất an.
"Chị, mọi việc cẩn thận."
"Yên tâm, chị biết chừng mực."
Thấy thế, Tô Bối cũng không nói thêm gì nữa.
Rời khỏi nhà chị Chu, Tô Bối mang theo những thứ đã cố ý để lại đến nhà dì Hai.
Trong nhà vẫn chỉ có hai chị em, còn dì Hai đã ra ngoài có việc.
Hai đứa trẻ cũng không biết là việc gì.
Bên này Tô Bối đang định đặt đồ xuống rồi đi thì nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài.
Là vợ chồng dì Hai Phan đã về.
"Thằng Triệu Bình An đó chẳng phải ỷ mình là em vợ của chủ nhiệm hay sao? Làm gì cũng không nên thân, dựa vào đâu mà chiếm chỗ làm của anh chứ? Không được, chuyện này không thể bỏ qua như vậy! Lát nữa em sẽ đi tìm họ, để xem trời đất này có còn nơi nào nói lý lẽ không!"
Giọng dì Hai Phan đầy tức giận, tông giọng cũng cao vút lên.
Trần Giải Phóng thở dài thườn thượt: "Đừng đi nữa, tìm cũng vô ích thôi. Họ vốn nhắm vào anh, trước đây mãi không tìm được cơ hội, lần này bị họ tóm được thóp rồi."
"Vậy chúng ta cứ thế chịu ấm ức à? Anh mà mất việc thì sau này nhà mình sống thế nào đây!"
Tiếng khóc thút thít của dì Hai Phan vang lên. Ba cô gái nhỏ trong phòng lập tức im bặt, sắc mặt hai chị em nhà họ Trần đều có chút khó coi, còn Tô Bối thì mím chặt môi.
"Dì Hai, dượng Hai!"
Vợ chồng dì Hai Phan vừa vào nhà đã nghe thấy tiếng gọi của Tô Bối thì sững sờ. Dì Hai Phan vội lau nước mắt trên mặt, nặn ra một nụ cười.
"Tiểu Bối đến rồi à!"
Tô Bối "vâng" một tiếng, trên mặt nở nụ cười nhạt: "Mẹ cháu bảo cháu qua thăm dì dượng, tiện thể mang chút đồ qua cho hai người ạ."
Cô lấy vải trong gùi ra. Đây là những mảnh cô cố ý chọn cho hai chị em họ Trần, cả hai mảnh đều là những mẫu hoa khá tươi tắn.