Đương nhiên, Tô Bối và Trương Tinh cũng chẳng ngại tốn kém. Đây là đứa trẻ đầu tiên trong bốn chị em của họ, nhất định phải được coi trọng.
Tô Bối cười nói: "Không thành vấn đề, chắc chắn sẽ làm chị nở mày nở mặt."
Trương Tinh cũng hùa theo: "Cậu coi bọn mình là người thế nào, cậu không nói thì cũng chắc chắn chuẩn bị rồi. Nhưng mình chuẩn bị gì, cậu không được chê đâu đấy."
"Chắc chắn không."
Diêu Tư cười ha hả: "Cậu tặng con gái mình cái tã lót, mình cũng coi như báu vật, được chưa?"
"Đi đi, nói xấu ai đấy!"
Trương Tinh hừ cô ấy một tiếng.
Mấy chị em cười đùa một lúc, Diêu Tư cũng mệt, nhóm Tô Bối liền rời khỏi phòng bệnh.
Hai chị em khoác tay nhau đi đằng trước, hai người đàn ông lo lắng theo sau.
Ra khỏi bệnh viện, mấy người chia tay nhau. Tô Bối định ghé tiệm vàng mua cho con của Diêu Tư một chiếc khóa trường mệnh.
Khóa trường mệnh mang ý nghĩa tốt lành, làm bằng vàng lại càng quý giá. Bọn họ không thiếu tiền, đã tặng thì phải tặng món đồ cho ra trò.
Nhưng dự định này của Tô Bối bị Chu Ý Hành ngăn lại.
"Tiểu Bối, hay là mua cái bằng bạc đi!"
Tô Bối nghe vậy thì sững người: "Tại sao?"
Chu Ý Hành nói: "Anh biết em có ý tốt, muốn tặng cho đứa bé đồ tốt. Nhưng anh nghĩ bây giờ em tặng đồ bằng vàng là đang tạo thêm gánh nặng cho cô ấy. Bây giờ em tặng đồ vàng, đến lúc con chúng ta chào đời, cô ấy sẽ tặng gì?"
Tô Bối nhất thời không nói nên lời.
Đúng vậy, con của hai người cũng sắp chào đời. Đến lúc đó Diêu Tư chắc chắn cũng sẽ tặng quà, cô tặng đồ vàng, Diêu Tư có ngại mà tặng đồ kém hơn không?
Nhưng nếu cũng tặng đồ vàng, một chiếc khóa trường mệnh này mấy trăm đồng, bằng mấy tháng lương của Diêu Tư và Chu Lãng.
"Vậy được rồi, xem cái khác vậy."
Cô không thể tạo thêm gánh nặng cho người khác được.
Tô Bối xem một vòng, lại để mắt đến một đôi vòng tay bạc. Trẻ con đeo vòng tay bạc cũng tốt, Tô Bối mua ngay.
Nhưng cô vẫn canh cánh trong lòng về chiếc khóa trường mệnh bằng vàng đó, suy nghĩ một lúc vẫn quyết định lấy nó. Tặng đi không hợp thì cô giữ lại cho đứa bé trong bụng đeo.
Nghĩ như vậy, trong lòng không còn gánh nặng nữa.
Thoáng chốc đã đến ngày làm lễ tắm ba ngày. Tô Bối xin nghỉ nửa ngày, Chu Ý Hành phải đi làm, chỉ đưa cô đến nơi rồi rời đi.
Nhà của Diêu Tư không lớn, lại còn ở thêm mấy người nhà họ Chu, rất chật chội.
Tô Bối và những người khác đến, càng không có chỗ để xoay người.
May mà không phải mùa hè, không thì thật không thể ở được.
Đến giờ, nghi thức tắm ba ngày bắt đầu. Sau khi làm xong một loạt thủ tục, mọi người bắt đầu tặng quà.
Bà Chu với tư cách là bà nội phải mừng quà đầu tiên. Bà ta lấy ra một chiếc nhẫn bọc bạc, trông rất cũ kỹ, có chỗ lớp bạc đã bong ra, nếu không cũng sẽ không để người ta nhìn ra là đồng bọc bạc.
Sắc mặt bà Diêu lập tức trở nên khó coi.
Đây là cháu gái ruột của bà ấy mà chỉ tặng một thứ đồ như vậy, cũng quá keo kiệt rồi!
Nhưng bà Chu lại cảm thấy mình đã rất nể mặt họ rồi, nếu không thì món này bà ta cũng không nỡ lấy ra đâu.
Bà Diêu không tiện nổi giận trước mặt người ngoài, chỉ đành nén giận, lấy ra món đồ mình đã chuẩn bị, một đôi vòng tay bạc nhỏ.
Tô Bối: "..."
Hình như đôi của cô không hợp nữa rồi!
Đã có rồi cô lại tặng nữa, đứa bé cũng không đeo hết được. Tô Bối sờ vào túi, may mà cô cũng mang theo chiếc khóa trường mệnh bằng vàng.
Chính là để phòng hờ trường hợp này.
Nhưng cô có chút do dự không biết có nên tặng không.
Lúc này sắc mặt bà Chu cũng rất khó coi. Bà thông gia này có ý gì, muốn hạ bệ bà ta phải không?
Bà ta hừ lạnh trong lòng, gọi mấy cô con dâu ở phía sau tiến lên mừng quà.
Hai cô con dâu, người thì tặng một chiếc áo nhỏ, người thì lấy ra một cái yếm trẻ em.