Nóng lòng sao?
Tô Bối bị những lời này làm cho nóng cả mặt.
Cô không biết trong lời nói của anh có phải là ý cô nghĩ không, nhưng không thể không khiến cô suy nghĩ nhiều.
Nếu đã yêu nhau, chắc chắn là hướng đến hôn nhân, nhưng dù sau này có kết hôn, cô cũng không nỡ lấy nhiều tiền của Chu Ý Hành như vậy.
Hai người cứ giằng co ở đó.
Cuối cùng, Chu Ý Hành thở dài, chịu thua.
"Cứ coi như anh gửi ở chỗ em đi, anh đã mang đến rồi, lẽ nào lại bắt anh mang về sao? Hơn nữa trời tối rồi, cũng không an toàn."
Tô Bối: "..."
"Vậy được rồi, em giữ giúp anh trước đã."
"Không, em cứ cầm dùng đi, anh tạm thời không dùng đến."
"Sao được chứ, lỡ ngày nào đó cần dùng thì sao!"
Chu Ý Hành kiên quyết: "Số tiền này là tiền anh dành dụm để cưới vợ, trừ phi ngày nào đó cưới em, nếu không sẽ không dùng đến."
Vành tai anh đỏ bừng lên, hơi nóng bị gió đêm thổi qua cũng không tan đi được.
Nhưng vẫn phải nói cho hết lời.
"Nếu em không dùng, tức là không coi anh là người nhà."
Tô Bối nghe vậy cũng đỏ mặt: "Anh, anh nói bậy gì thế, em về trước đây."
Cô ôm hộp "cộp cộp cộp" đi vào tòa nhà ký túc xá, đi đến khúc quanh lại quay đầu nhìn lại, phát hiện Chu Ý Hành vẫn đứng ở đó nhìn cô, mặt lại càng nóng hơn.
Chu Ý Hành nhìn bóng dáng đó biến mất, lại đợi một lát rồi mới cong khóe môi rời đi.
Ngày hôm sau.
Hai người quyết định đi tìm ông cụ Tưởng.
Nhưng trước khi đi, vẫn phải tìm Phương Văn Thanh trước.
Chị ấy là người trung gian của họ, chuyện này vẫn cần chị ấy ở giữa làm chứng.
Hai người đến nhà họ Trịnh vào giờ nghỉ trưa. Vừa khéo Phương Văn Thanh cũng đang ở đó, nghe nói đến chuyện này liền đồng ý ngay.
Mấy người cùng nhau đến nhà ông cụ Tưởng.
Chuyện này cứ thế được quyết định.
Ông cụ Tưởng lấy giấy bút ra, bắt đầu viết hợp đồng.
Hợp đồng làm thành ba bản, ba người xem xong cùng nhau điểm chỉ, ký tên, vụ mua bán này coi như xong.
Hẹn sáng Chủ nhật giao chìa khóa, mấy người Tô Bối liền rời khỏi sân.
Phương Văn Thanh buổi chiều còn phải đi làm nên hai bên chia tay ở cửa.
Đợi đến khi chỉ còn lại hai người, trên mặt Tô Bối mới lộ ra vẻ kích động.
Là tứ hợp viện đó!
Tứ hợp viện mà hậu thế có ngàn vàng cũng khó mua được!
Thấy cô vui vẻ như vậy, Chu Ý Hành cũng vui lây, mặc dù anh có chút không hiểu tại sao cô lại cao hứng đến thế.
Tô Bối cũng không muốn giải thích.
Về đến trường, nụ cười trên mặt cô vẫn không giấu được. Giang Viện nhìn thấy, bèn hỏi đã xảy ra chuyện gì.
"Nhặt được tiền à?"
Tô Bối không định nói chuyện này cho họ nghe, bèn cười cười: "Đúng là nhặt được tiền thật, mà còn là một khoản lớn nữa."
Giang Viện ngẩn ra, nhặt được tiền thật à!
"Còn phải nói." Trương Tinh và Diêu Tư cũng hùa theo: "Nhặt được bao nhiêu tiền thế? Có phải nên mời bọn mình ăn một bữa không?"
"Không vấn đề." Tô Bối cười đáp: "Nhưng chỉ có thể là nhà ăn thôi, trong vòng hai hào tùy các cậu chọn."
"Xem cậu keo kiệt chưa kìa."
Mấy người cười rộ lên.
Lúc này Lưu Đại Ni ở bên cạnh nói: "Nhặt được tiền không phải nên giao cho chú cảnh sát sao?"
Tiếng cười của mấy người bị cắt ngang.
Tô Bối giật giật khóe miệng: "Mình đùa thôi, không nhặt được tiền, chỉ là gặp chút chuyện vui. Nếu thật sự nhặt được tiền, mình có thể không nộp lại sao?"
Thôi được!
Lưu Đại Ni im lặng ngậm miệng, không nói nữa.
Mấy người Giang Viện nhìn nhau rồi cũng không cười nữa.
Đợi mấy người ra khỏi ký túc xá, Trương Tinh nói: "Các cậu có phát hiện không, Lưu Đại Ni gần đây đúng là dám nói chuyện rồi đấy."
Trước đây ở ký túc xá cô ta đều như người vô hình, không hỏi đến thì không bao giờ nói chuyện, ngày nào cũng cúi gằm mặt, vẻ mặt tự ti.
Ba người cũng gật đầu.
"Cậu nói xem sao cậu ta đột nhiên thay đổi thế nhỉ?"
Giang Viện đáp: "Hẹn hò rồi chứ sao!"