Tô Bối hoàn hồn: "Bạn."
"Ồ..." Giang Viện lập tức cười toe toét: "Bạn à!"
Hẹn hò yêu đương cũng được gọi là kết bạn, Tô Bối biết cô ấy đã hiểu lầm, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào cô lại không giải thích.
Đợt lao động kéo dài 7 ngày, sau đó nhà trường cho nghỉ một ngày. Tô Bối theo Chu Ý Hành đến nhà ông cụ Trần.
"Ông cụ Trần thích gì, tôi mua một ít mang qua."
"Không cần đâu." Ánh mắt Chu Ý Hành ánh lên vẻ dịu dàng.
Tô Bối nghiêm mặt: "Thế không được, đến nhà làm khách sao có thể đi tay không chứ!"
Chu Ý Hành nghe vậy thì bật cười: "Được, vậy chúng ta đến cửa hàng bách hóa."
Hai người ghé cửa hàng bách hóa mua một ít đồ ăn thức uống rồi mới đến nhà. Sau tiếng chuông cửa, cánh cửa rất nhanh đã được mở ra.
Ông cụ Trần trông có tinh thần hơn nhiều so với lần trước Tô Bối gặp. Tuy vẫn còn chút uể oải nhưng trong mắt ông đã ánh lên vẻ tinh anh. Trên sống mũi ông đeo một cặp kính, vừa thấy hai người, trên mặt ông lập tức nở nụ cười.
"Đến rồi à, mau vào nhà ngồi đi."
"Cháu chào ông ạ."
Tô Bối ngoan ngoãn chào hỏi rồi theo vào nhà.
Trong nhà hơi bừa bộn, ngổn ngang rất nhiều linh kiện máy móc, lúc này Tô Bối mới phát hiện trong nhà còn có người khác. Đó là một nam một nữ, có lẽ là vợ chồng.
Tô Bối phát hiện người đàn ông có vài nét giống Chu Ý Hành, trong lòng cô không khỏi có chút suy đoán. Tô Bối không lên tiếng, ngược lại sắc mặt Chu Ý Hành thì trở nên khó coi.
"Ông đến đây làm gì?"
Người đàn ông nghe vậy liền nổi giận: "Đồ khốn, mày nói chuyện với tao thế à?"
Chu Ý Hành cười khẩy một tiếng, lười để ý đến ông ta.
"Tiểu Bối, đi vào phòng tôi đi!"
Anh không muốn để Tô Bối chứng kiến những chuyện phiền lòng này trong nhà mình. Sớm biết hôm nay đám người này sẽ đến, anh đã không đưa Tiểu Bối tới.
Tô Bối đương nhiên không có ý kiến gì, nhưng đối phương rõ ràng không định dễ dàng bỏ qua cho anh như vậy.
Người phụ nữ, cũng chính là mẹ kế của Chu Ý Hành, Trịnh Ái Hoa, cười nói: "Tiểu Ý, tính tình của ba con thế nào con cũng biết mà, con đừng giận ông ấy."
Bà ta nhìn về phía Tô Bối, cười tươi rói: "Không biết cô bé này là..."
Ánh mắt dò xét của bà ta dừng trên người Tô Bối. Tuy bà ta đang cười, nhưng Tô Bối lại nhìn thấy sự không vui trong đáy mắt đó.
Chu Ý Hành chẳng buồn để ý đến bà ta, kéo Tô Bối đi thẳng. Vẻ mặt Trịnh Ái Hoa cứng đờ, bà ta cười gượng một tiếng: "Thằng bé Tiểu Ý này..."
"Hồ đồ!"
Chu Trường Thanh sải bước tới, kéo Chu Ý Hành lại: "Chu Ý Hành, ai cho phép mày qua lại với hạng người không ra gì hả? Con bé Lệ Trinh thật lòng với mày như vậy, mày có còn lương tâm không?"
Không ra gì?
Lệ Trinh?
Tô Bối vốn không muốn dính vào chuyện nhà họ Chu, nhưng họ nói cô như vậy, cô mà nhịn nữa thì đúng là thành rùa rụt đầu mất.
Cô lạnh mặt nhìn Chu Trường Thanh: "Ông chú này, có thể giải thích một chút, thế nào là "không ra gì" không?"
Vẻ mặt cô thoáng nét chế nhạo khiến Chu Trường Thanh lập tức cảm thấy uy nghiêm của mình bị khiêu khích.
Một con ranh con mà cũng dám nói chuyện với ông ta như vậy, đúng là không có giáo dưỡng!
"Không ra gì chính là nói loại như mày, con gái con đứa mà tùy tiện theo đàn ông về nhà. Lẽ nào nhà mày không dạy mày phải biết liêm sỉ là gì à?"
Lời nói của Chu Trường Thanh quả thật quá sỉ nhục người khác. Nếu là cô gái khác, e là đã sớm xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào, khóc lóc bỏ chạy.
Nhưng Tô Bối là ai chứ, lời khó nghe nào mà cô chưa từng nghe qua?
Cô đột nhiên nhếch môi cười.
"Đến nhà bạn bè làm khách, cháu không thấy có gì đáng xấu hổ cả. Nhưng có kẻ, nhà vợ vừa thất thế đã lập tức hùa vào chèn ép, quay đầu liền ly hôn cưới "tiểu tam", còn bắt nạt cả con trai của bố vợ, đó mới thật sự là không biết xấu hổ. Bố vợ được phục chức, lại còn trơ trẽn tìm đến tận nhà, đúng là mặt dày đến cực điểm!"