Hình như là đánh nhau rồi?
Cô nghển cổ nhìn vào đám đông hỗn loạn, nhưng vì không cao, phía trước lại đông người nên hoàn toàn không nhìn thấy tình hình bên trong.
Tô Bối cố gắng chen lên phía trước, phát hiện ra đó là mấy thanh niên trí thức của đại đội khác mà cô đã thấy lúc nãy.
Mấy nam thanh niên trí thức và thanh niên đại đội Bình An đánh nhau túi bụi, nữ thanh niên trí thức sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, trốn ở một bên liên tục kêu đừng đánh nữa, đừng đánh nữa.
Người trong đại đội cũng lên can ngăn, lúc này mới tách được họ ra.
Hai bên đều bị thương trên mặt, dù đã bị tách ra vẫn ra vẻ không ai phục ai, cuối cùng Đại đội trưởng ra mặt, những người này mới chịu yên.
Tô Bối đưa mắt nhìn một vòng trong đám đông, thấy Tô Kiến Nghiệp và Phan Tú Vân mỗi người ôm một đứa nhỏ đứng lẫn trong đám đông ở phía bên kia, đang ngó nghiêng khắp nơi. Thấy cô, Phan Tú Vân thở phào nhẹ nhõm một cách rõ rệt.
Tô Bối chen đến bên cạnh người nhà, Phan Tú Vân một tay kéo cô lại bên cạnh: "Con chạy đi đâu thế?"
Vừa nãy bà đột nhiên không thấy con gái đâu, tìm mãi cũng không thấy, dọa chết bà rồi!
Tô Bối không biết bà đang lo lắng điều gì, cười nói: "Con chỉ về nhà một chuyến thôi ạ."
Phan Tú Vân nghe vậy lườm cô một cái: "Về nhà cũng không gọi mẹ một tiếng, một mình chạy về, lỡ có chuyện gì thì làm sao?"
Tô Bối sững người, ngoan ngoãn nhận lỗi.
Phan Tú Vân lúc này mới thôi.
Phim tiếp tục chiếu, Tô Bối ngồi bên cạnh cha mẹ xem phim, nhưng cô luôn cảm thấy hôm nay mẹ cô có gì đó là lạ, có vẻ tâm sự nặng nề.
"Mẹ, mẹ sao vậy?"
"Có cần ít hạt dưa kẹo không?"
Tô Bối vừa mở miệng đã có người chen đến bên cạnh họ, cắt ngang lời cô.
Tô Bối ngẩng đầu, trước mặt là một người đàn ông đội mũ, khuôn mặt khuất sau vành mũ, không nhìn rõ mặt.
Phan Tú Vân liếc nhìn đồ trên tay người đàn ông, kinh ngạc nhìn Tô Bối.
Tô Bối cười cười, lấy ra một hào mua một vốc hạt dưa.
Đợi người đó đi rồi, Phan Tú Vân nhỏ giọng hỏi: "Sao thế?"
Tô Bối đáp: "Của nhà mình đấy ạ."
Xung quanh quá đông người, tuy rất ồn ào nhưng sắc mặt Phan Tú Vân trở nên khó coi trong chốc lát, cuối cùng cũng không nói gì.
Phim tan đã là 10 giờ tối, các đội viên đi thành từng nhóm về nhà, trên đường đều là những cuộc thảo luận về tình tiết trong phim.
Nhưng Phan Tú Vân lại không nói một lời nào.
Tô Bối ghé sát vào bên cạnh mẹ mình: "Mẹ, rốt cuộc mẹ sao vậy?"
Sao lại kỳ lạ thế này!
Phan Tú Vân lắc đầu: "Về nhà rồi nói."
Về đến nhà, cả nhà cài cửa xong, Phan Tú Vân lúc này mới trả lời câu hỏi của Tô Bối lúc nãy.
"Tiểu Bối, nghe nói mấy hôm nay trong huyện bắt không ít người đầu cơ trục lợi, may mà gần đây chúng ta không đi."
Bà vỗ vỗ ngực mình vì sợ hãi: "Không biết dượng Hai con bên đó thế nào, mong là không có chuyện gì."
Tô Bối không ngờ lại là chuyện như vậy, trong lòng chùng xuống, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm trọng: "Mẹ, ngày mai con lên công xã xem sao."
Ngày hôm sau, Tô Bối lại đến công xã, nhưng lần này cô không mang gùi, bước đi nhẹ nhàng.
Đến nhà dì Hai, thấy dượng Hai đang ở trong sân, vừa nhìn thấy cô đến, dượng ấy vội vàng nhìn quanh quất rồi kéo cô vào.
"Không sao đâu, cháu không mang gì cả."
Tô Bối nhỏ giọng nói, sau đó ung dung theo dượng Hai vào nhà.
Vào đến trong nhà, sắc mặt cô mới đột nhiên trở nên căng thẳng.
"Sao thế?" Trần Giải Phóng thấy cô căng thẳng cũng lo lắng theo, dượng ấy nhìn ra ngoài: "Có phải có người theo dõi cháu không?"
Tô Bối vội lắc đầu: "Không, không có ai theo dõi, cháu chỉ hơi sợ thôi."
Cô hít một hơi thật sâu, lúc này mới nói: "Dượng Hai, hôm qua làng cháu chiếu phim, nghe người ta nói trong huyện có chuyện, bắt không ít người, dượng biết chuyện này chứ?"