"Chuyện... Chuyện này không liên quan đến chúng tôi. Là người khác giới thiệu chúng tôi đến, chúng tôi không biết gì cả. Chúng tôi không xem nữa, không xem nữa đâu."
Người nhà họ Vương cũng không làm khó dễ, nhường đường cho hai mẹ con họ ra ngoài.
Hai người vừa ra khỏi cửa liền cắm đầu cắm cổ chạy, như thể có ma đuổi sau lưng.
Chuyện xem mắt coi như hỏng bét. Người nhà họ Vương cũng chẳng buồn đôi co thêm với nhà họ Tô: "Được rồi, lời tao nói vứt ở đây đấy. Sau này mà để tao phát hiện chúng mày tìm đối tượng xem mắt cho Tô Quế Lan thì lần sau tao không chỉ cầm dao dọa đâu, tao chém người thật đấy."
Trong lòng người nhà họ Tô run lên, đành trân mắt nhìn người nhà họ Vương nghênh ngang bỏ đi.
Đợi người nhà họ Vương đi khuất, trong nhà vẫn bao trùm một khoảng lặng chết chóc.
Hồi lâu sau, Tô Quế Lan mới òa khóc nức nở.
"Mẹ, mẹ ơi con phải làm sao bây giờ? Con không muốn gả cho Vương Chí Cương, không muốn gả cho gã tù cải tạo đó đâu."
Bà cụ Tô cũng chẳng biết phải làm sao, chỉ biết ôm con gái cưng dỗ dành một hồi. Sau đó bà ta chuyển ánh mắt sang phía Tô Lão Đại.
"Thằng Cả, mày sao không nói tiếng nào? Cứ trơ mắt để người ta bắt nạt đến tận cửa thế à?"
Trong lòng Tô Lão Đại thầm nghĩ, mình nói gì được chứ? Lỡ mụ điên đó cầm dao chém người thật thì sao?
"Mẹ, chuyện này là chúng ta đuối lý, em út vẫn còn đính ước với nhà họ Vương mà!"
Vậy mà còn sắp xếp cho cô ta xem mắt với người khác!
Tô Bối thầm đảo mắt, sao không nói sớm đi?
Bà cụ Tô dĩ nhiên cũng biết điều đó. Tuy bà ta ngang ngược nhưng không có nghĩa là không biết phân biệt phải trái, chỉ là đang cơn nóng giận cần chỗ phát tiết, ánh mắt bà ta liền chuyển sang người Tô Kiến Nghiệp.
"Thằng Hai, còn cả mày nữa, sao mày không lên tiếng? Gọi mày đến đây làm gì? Đến xem kịch à? Đúng là phí công nuôi mày! Đồ vô ơn..."
Chưa nói được ba câu, bà cụ Tô đã bắt đầu chửi bới. Tô Bối cảm thấy nhà mình thật quá oan uổng.
"Bà nội, chuyện này có liên quan gì đến chúng cháu? Bà đừng có chuyện gì cũng đổ lên đầu cha cháu. Nếu còn như vậy, lần sau chúng cháu không đến nữa đâu, mấy chuyện phiền phức này của mọi người đừng tìm chúng cháu."
Bây giờ cô đã có địa vị trong đại đội, bà cụ Tô không còn dám chửi cô như trước nữa, chỉ đành trừng mắt nhìn cô một cái.
Tô Bối chẳng hề bị ảnh hưởng bởi ánh mắt đó, thậm chí còn cảm thấy có chút buồn cười.
Tô Kiến Nghiệp đứng dậy: "Nếu không còn chuyện gì thì chúng con về đây."
Bây giờ ông không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, bầu không khí ở đây khiến người ta quá đỗi ngột ngạt.
Tô Lão Đại lại không cho ông đi: "Lão Nhị, chuyện còn chưa nói rõ ràng, chú vội đi đâu?"
"Còn chuyện gì nữa?" Tô Kiến Nghiệp nhìn về phía anh cả mình.
Tô Lão Đại nói: "Chí Cương không biết bao giờ mới ra được, lẽ nào em út cứ phải đợi gã mãi sao? Chú nói xem chuyện này nên giải quyết thế nào?"
Tô Kiến Nghiệp cau mày: "Em cũng không biết. Nhưng theo em thấy, nếu thật sự không muốn gả cho nhà họ Vương thì nên nói chuyện tử tế với người ta, nói cho rõ ràng, hủy hôn rồi hãy tìm nhà khác."
Đây không phải là câu trả lời mà Tô Lão Đại muốn nghe.
Ông ta bất mãn lên tiếng: "Bây giờ nhà chú trong đại đội cũng coi như có vai vế, hay là chú đi một chuyến nói với họ xem sao."
Muốn đổ chuyện vớ vẩn này lên đầu nhà mình, Tô Bối là người đầu tiên không chịu.
"Không được!"
Tô Bối nhìn Tô Kiến Quốc: "Chuyện này cha cháu không nói được, cha cháu đã ra ở riêng rồi, cũng không phải người quản chuyện trong nhà, càng không phải người nhận lễ dạm ngõ của người ta, chuyện này để cha cháu đứng ra làm gì?"
Tô Lão Đại có chút không vui vì cô xen vào: "Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng xen vào."
Tô Bối đã không còn là trẻ con nữa, nhưng đúng là vai vế nhỏ hơn.