"Chỉ từng này thôi, không có thêm đâu ạ."
"Ái chà."
Ông cụ Trần lập tức vui vẻ như một đứa trẻ, nâng ly lên nói: "Tiểu Ý, cháu, hôm nay là ngày vui của hai đứa, ông chúc hai đứa tân hôn vui vẻ, sớm sinh quý tử."
Ông cụ Trần đã nâng ly, Chu Ý Hành và Tô Bối cũng tự rót cho mình một ly.
Mặc dù ngày thường Tô Bối không uống rượu, nhưng ông cụ Trần nói đúng, hôm nay là ngày lành, hơn nữa bề trên sức khỏe không tốt còn uống, không có lý gì một người trẻ như cô lại tìm cớ trốn tránh.
"Cháu cảm ơn ông ạ."
Tô Bối cười, cụng ly với ông cụ.
Tiếng cụng ly trong trẻo vang lên, ba người cùng uống cạn, khoảnh khắc này, cô cảm nhận được mình đã thật sự hòa nhập vào gia đình này.
Ăn xong bữa cơm, trời đã tối.
Tô Bối đứng dậy: "Cháu phải về rồi ạ."
Vừa uống rượu xong, mặt cô hơi đỏ, đứng dậy tuy không loạng choạng nhưng nhìn cũng biết trạng thái hiện giờ không ổn lắm.
Ông cụ Trần ngạc nhiên: "Cháu không ở lại nhà à?"
Hai đứa nhỏ bây giờ là vợ chồng hợp pháp, ngày đầu tiên kết hôn đã ngủ riêng sao?
Tô Bối đáp: "Ngày mai cháu còn phải đi làm."
Chu Ý Hành nghe ra ý của ông cụ, nhưng anh chọn cách im lặng.
Thấy hai người như vậy, ông cụ Trần quay về phòng mình, chuyện của lớp trẻ, người già như ông không nên xen vào.
"Tiểu Ý, cháu đi tiễn con bé đi."
Con gái đi một mình ban đêm không an toàn, huống chi còn uống rượu.
Chu Ý Hành cũng muốn tiễn, anh không yên tâm để cô về một mình, nhưng Tô Bối lại từ chối: "Thôi, anh ở nhà trông ông đi, em đi một mình được mà."
Sức khỏe ông cụ Trần vốn không tốt, lại vừa uống rượu, lỡ có chuyện gì không hay mà Chu Ý Hành không có ở đó thì gay go.
Chu Ý Hành có chút khó xử: "Hay là em về muộn một chút? Chúng ta theo dõi một lát, ông ngoại không sao thì anh đưa em về, được không?"
"Được thôi!"
Tô Bối không nghĩ nhiều liền đồng ý.
Bây giờ thân phận của cô đã khác, ở lại đây bao lâu cũng không có gì không ổn.
Hai người dựa vào nhau xem TV trong phòng khách một lúc, phía ông cụ Trần không có động tĩnh gì. Chu Ý Hành đi xem thử, thấy ông cụ đã ngủ rồi, hơn nữa còn ngủ rất ngon.
Anh ra hiệu cho Tô Bối: "Đi thôi!"
Nếu ông đã ngủ rồi thì không có chuyện gì nữa, hai người rời khỏi nhà họ Trần, thong thả dạo bước trên con phố về đêm.
Họ nắm tay nhau, sải bước dài. Làn gió xuân se lạnh thổi vào mặt nhưng không hề cảm thấy rét, ngược lại còn có một cảm giác hạnh phúc yên bình.
Chu Ý Hành đưa Tô Bối về nhà, vào đến phòng ngủ, Tô Bối nói: "Được rồi, em về đến nhà rồi, anh mau về đi!"
Cái điệu bộ "vắt chanh bỏ vỏ" này khiến Chu Ý Hành cạn lời.
Tô Bối đang cởi áo khoác thì đột nhiên bị Chu Ý Hành ôm chầm lấy.
"Anh làm gì vậy?"
Tô Bối ngẩn ra, quay đầu nhìn anh.
Giây tiếp theo, cơ thể cô bất ngờ bị xoay một vòng, ép sát vào tường.
Anh vây cô giữa lồng ngực và vách tường, ánh mắt nóng rực nhìn cô chằm chằm.
Trong phòng chưa bật đèn, chỉ có thể mượn ánh trăng để nhìn rõ đường nét của nhau.
Mắt anh sáng lấp lánh trong đêm, ánh mắt nhìn cô giống như thợ săn đang nhìn con mồi, sẵn sàng nuốt chửng cô bất cứ lúc nào.
Tim Tô Bối không khỏi lỡ một nhịp.
"Anh, anh làm gì thế? Ưm..."
Chu Ý Hành không cho cô nói nhiều, cúi đầu chặn môi cô lại.
Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở cả hai dần trở nên dồn dập, Chu Ý Hành hơi cúi người, bế bổng cô lên, hai người cùng ngã xuống giường.
"Tiểu Bối."
Giọng anh hơi khàn, trầm ấm như rượu ủ, khiến vành tai Tô Bối cũng đỏ bừng.
"Vâng?"
Cô khẽ đáp.
Tiếng đáp nhẹ nhàng ấy như móng vuốt mèo cào vào tim anh.
Chu Ý Hành lại hôn thêm hai cái, cúi đầu nhìn người dưới thân: "Được không em?"
Anh đã đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi, anh cũng là một người đàn ông bình thường, muốn cùng vợ mình giao lưu sâu sắc hơn.