Bà ta thật sự khá lo lắng cho Lão Tam, ở trong đó lâu như vậy rồi, không biết thế nào.
Những người đó có đánh nó không nhỉ?
Đến đồn công an, bà Chu nói ra thân phận của mình, nói muốn gặp Chu Khôn.
Chuyện của Chu Lão Tam không được xem là lớn, công an không ngăn cản họ gặp mặt.
Hai mẹ con gặp nhau, Chu Lão Tam lập tức nói: "Mẹ, cuối cùng mẹ cũng đến rồi!"
Trời mới biết hắn ta ở đây lâu như vậy, trong lòng sợ hãi đến mức nào.
Bà Chu vừa nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của con trai, vành mắt liền đỏ lên, sụt sùi.
"Con ơi, con chịu khổ rồi!"
"Mẹ, đừng nói những chuyện này vội, mẹ có tìm người cứu con ra ngoài không?"
Bây giờ hắn ta một ngày cũng không muốn ở đây nữa.
Bà Chu có chút khó chịu, nghĩ đến chuyện mình chẳng làm được gì nên không nói nên lời.
"Mẹ nói đi chứ!"
Chu Lão Tam rất sốt ruột.
Bà Chu đáp: "Mẹ đến cơ quan của anh cả con rồi, nó nhất quyết không chịu giúp."
"Vậy mẹ đi tìm con họ Tô kia đi!"
"Tìm rồi, không tìm được."
Lần này Chu Lão Tam sốt ruột: "Sao có thể không tìm thấy, nhà họ Tô dễ tìm thế cơ mà, mẹ có phải không muốn tìm không?"
"Sao có thể, mẹ thương con nhất mà."
"Vậy mẹ đi tìm lại đi, nhà họ Tô không phải có mở một cửa hàng sao? Mẹ đến đó tìm, tìm được cửa hàng nhà nó thì còn sợ không tìm được nhà bọn họ à?"
Đây đúng là một ý hay, bà Chu lại dặn dò con trai vài câu rồi rời khỏi đồn công an, làm theo lời con trai nói đi tìm Y Y Bố Xá.
Tuy Tô Bối không làm việc ở đây nhưng bà ta biết ở đây có một người họ Triệu quan hệ rất tốt với Tô Bối, hai người ở cùng một sân.
Rõ ràng tin tức của bà ta có chút lạc hậu, Triệu Lan Chi đã sớm dọn ra ngoài rồi.
Nhưng bà ta không biết!
Bà ta đợi ở cửa, không vào hỏi, cho đến giờ tan làm, cuối cùng cũng thấy một người phụ nữ ăn mặc thời trang từ trong tiệm bước ra.
"Chính là cô ta!"
Bà Chu liếc mắt một cái đã xác định.
Bà ta lẳng lặng đi theo sau.
Nhà Triệu Lan Chi cách đây không xa nên bình thường cô ấy đều đi bộ đi làm, cô ấy cũng không ngờ có người đi theo mình, cứ thế đi thẳng về nhà.
Bà Chu thuận lợi đi theo đến cửa nhà, trong lòng bà ta vui mừng vì cuối cùng cũng tìm được người rồi!
Cổng sân không khóa, bà Chu đi theo vào.
Cái sân này không lớn, bà Chu vừa vào đã cảm thấy không ổn.
Sân nhỏ thế này, sao có thể là hai nhà ở chung được?
Nghe nói sân nhà họ Tô có mấy gian phòng.
Không đúng, ở đây chắc chắn không đúng.
Lúc này bà Chu nghe thấy có tiếng động từ bên ngoài truyền đến, bà ta vội vàng lùi ra khỏi sân, nhìn thấy có người từ sân bên cạnh đi ra.
Bà ta lập tức tiến lên hỏi thăm đối phương:
"Em gái, nhà này có phải họ Tô không?"
Người phụ nữ kia không nghĩ ngợi nhiều, lắc đầu: "Không phải đâu ạ, nhà này họ Lưu."
"Họ Lưu?"
Sao lại là họ Lưu được chứ?
Bà ta không cam tâm hỏi tiếp: "Vậy, ở đây là hai nhà ở chung sao?"
Người phụ nữ kỳ lạ nhìn bà ta một cái: "Không phải ạ, trong sân này chỉ có vợ chồng nhà họ Lưu với một đứa con, rốt cuộc bà muốn tìm ai?"
Sau khi người phụ nữ đi, bà Chu cảm thấy có chút bực bội.
Quả nhiên nhầm rồi.
Nhưng người họ Triệu ở đây chắc là đúng rồi, hai vợ chồng nhà họ Lưu mà người phụ nữ kia nói hẳn là chỉ vợ chồng người phụ nữ họ Triệu, không ngờ họ đã dọn ra ngoài, đây là điều bà ta không nghĩ tới.
Nhưng bây giờ biết đi đâu tìm người đây?
Bà ta cúi đầu ủ rũ đi về phía trước, lúc này đột nhiên nghe thấy tiếng xe hơi, bà ta quay đầu lại, liền thấy một chiếc xe chạy qua từ con đường cách đó không xa.
Nghe nói nhà họ Tô có xe hơi, bà ta bất giác liếc nhìn một cái.
Bà ta không quen Chu Ý Hành, tất nhiên cũng không nhận ra có phải xe của anh không.