"Vâng."
Mọi người ra ngoài ăn cơm, vừa xuống lầu đã thấy Trương An Dân, anh ta đang nói chuyện với nhân viên lễ tân.
Phan Tú Vân gọi anh ta một tiếng: "An Dân à!"
Trương An Dân nghe tiếng quay lại, mắt sáng lên.
Phan Tú Vân nói: "Ăn cơm chưa, chưa ăn thì ăn cùng đi."
"Cháu chưa ăn ạ."
Trương An Dân quả thật chưa ăn cơm, anh ta cũng không e dè, mấy người cùng nhau đến nhà hàng.
Mọi người vẫn đến nhà hàng đó. Trương An Dân vào quán, ông chủ rõ ràng nhận ra anh ta nên cười chào hỏi.
Trương An Dân quen thuộc trò chuyện với đối phương vài câu, sau đó dẫn nhóm Tạ Tư Hàm tìm chỗ ngồi.
Họ gọi bốn món, ông chủ còn khách sáo tặng mấy chai nước ngọt.
Lúc ăn cơm, Trương An Dân rất nhiệt tình với họ, nhất là với Tạ Tư Hàm.
Hai mẹ con Tô Bối nhìn nhau, cảm thấy suy nghĩ trước đó quả nhiên không sai.
Ăn gần xong, Phan Tú Vân hỏi Trương An Dân: "An Dân, cháu cũng không còn nhỏ nữa, đã có người yêu chưa?"
"Dạ chưa ạ."
Trương An Dân bất giác liếc nhìn Tạ Tư Hàm rồi trả lời.
Phan Tú Vân gật đầu: "Cũng đến lúc tìm rồi đấy, cháu muốn tìm người như thế nào?"
Tìm người như thế nào ư?
Trương An Dân lén nhìn Tạ Tư Hàm, bây giờ anh ta chỉ muốn tìm người như Tạ Tư Hàm.
Anh ta cũng mới nhận ra mình có chút thích Tạ Tư Hàm trong hai ngày nay. Cô ấy xinh đẹp, lại hiền lành hiểu chuyện, quan trọng nhất là hai người có tiếng nói chung.
Nhưng anh ta có thể nói như vậy không?
"Cháu cũng không biết, chắc là chỉ khi gặp được người phù hợp mới có thể xác định được."
Ngụ ý là mọi thứ đều tuân theo cảm giác, cảm giác đến rồi, người đó như thế nào thì người anh ta muốn tìm chính là như vậy.
Phan Tú Vân đã hiểu ra.
"Vậy cháu đã gặp được người đó chưa?"
Trương An Dân không nói nên lời.
Phan Tú Vân thấy vậy thì cười cười: "Chưa gặp cũng không sao, cháu ưu tú như vậy, chắc chắn sẽ tìm được một người hợp ý. Trước đây thím nói chuyện với mẹ cháu, bà ấy rất tự hào về cháu, xem ra kỳ vọng vào người bạn đời tương lai của cháu cũng khá cao."
Lời này quá ẩn ý, Trương An Dân không nghĩ nhiều mà đáp: "Mẹ cháu nói mẹ cháu không quan tâm."
Phan Tú Vân không cho là vậy.
"Cháu à, lời này tin một nửa là được rồi. Có thể thấy mẹ cháu hy vọng cháu tìm được một cô gái xuất sắc về mọi mặt. Người như Tư Hàm nhà thím đây không lọt vào mắt bà ấy được đâu."
Bà nói nửa đùa nửa thật, khiến cả Trương An Dân và Tạ Tư Hàm đều im lặng.
Tạ Tư Hàm thắc mắc chuyện này có liên quan gì đến mình, còn Trương An Dân thì sắc mặt khó coi.
Anh ta nghe ra rồi, thím Tô đang nhắc khéo anh ta, chẳng lẽ mẹ anh ta đã nói gì?
Còn nữa, Tạ Tư Hàm không lọt vào mắt mẹ anh ta sao?
Anh ta vừa mới thích một cô gái, chẳng lẽ lại phải thất bại như vậy?
Bên kia.
Vương Hổ hễ rảnh là lại đến nhà ông cụ Lý giúp đỡ, chủ yếu là vì cậu ta không quen ai ở Bắc Kinh này, lại cảm thấy ông cụ Lý cũng thật đáng thương.
Hôm nay, cậu ta đến nhà ông cụ Lý, đi ngang qua nhà họ Tô liền liếc nhìn một cái.
Không thấy ai.
Điều này rất bình thường nên cậu ta không nghĩ nhiều, đi thẳng đến nhà ông cụ Lý. Cậu ta cười nói muốn nấu cơm cho ông cụ, nhưng bị ông cụ Lý gọi lại.
"Không vội, cháu qua đây trước đã."
Vương Hổ ngơ ngác ngồi xuống cách ông cụ không xa: "Sao thế ạ, có chuyện gì vậy ông?"
Ông cụ Lý nói: "Mấy người phụ nữ nhà họ Tô đi Hải Thị cả rồi."
Hả?
Vương Hổ sững sờ: "Đi Hải Thị làm gì ạ?"
"Hình như là con gái nhà đó đi họp."
Người được nói đến là ai, Vương Hổ tự mình hiểu rõ. Vốn dĩ cậu ta còn đang nghĩ có nên qua đó xem không, bây giờ thì không cần nữa.
Vương Hổ "ồ" một tiếng, rõ ràng có chút thất vọng.
Ông cụ Lý "chậc" lưỡi: "Có tiền đồ ghê."