Chương 543: Đừng cố gắng một bước lên trời

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:56:58

Tô Bối nghe vậy im lặng một lúc, sau đó lắc đầu. "Chị Trần là người rất tốt." "Hừ, thôi đi, anh thấy em ở trong tay chị ấy khó mà phát triển được. Tiểu Tô, đừng để chị ấy làm lỡ dở em." Anh ta lặng lẽ ghé sát vào Tô Bối: "Viện trưởng là người rất tốt, rất coi trọng các nhà nghiên cứu dưới quyền, em thử tìm viện trưởng nói chuyện xem sao." Nói xong, anh ta liền đứng dậy rời đi, để lại Tô Bối nhíu mày. Cô vẫn luôn nghĩ viện nghiên cứu là một nơi rất yên bình, không ngờ cũng có đấu đá nội bộ. Tô Bối lại chẳng để trong lòng, hoàn toàn không có ý định nghe theo lời anh ta. Nhân lúc nghỉ trưa, Tô Bối đi dạo trong sân cho tiêu cơm. Lúc này có người đi đến bên cạnh cô. "Chào!" Là một đồng nghiệp nam mới đến giống cô. Tô Bối gật đầu: "Chào anh." Đối phương là một người rất hay cười, thấy cô đáp lại liền cười nói: "Tôi tên Tống Hào, còn cô?" "Tô Bối." Tống Hào cười nhưng vẻ mặt lại thoáng chút mệt mỏi: "Nghe nói công việc bên cô vất vả lắm à? Cũng không biết bao giờ chúng ta mới được phụ trách dự án." Như thể cuối cùng cũng tìm được người để trò chuyện, anh ta thở dài: "Lúc mới vào đây tôi tràn đầy khát vọng, cứ ngỡ mình có thể cống hiến cho tổ quốc, kết quả vào rồi mới phát hiện chỉ có thể làm chân chạy vặt." Trông anh ta có vẻ như đang rất bức bối, muốn tìm người để xả giận, Tô Bối mỉm cười: "Đây chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Chúng ta vừa mới ra trường, sao có thể nhanh chóng bắt tay vào việc được, làm gì cũng phải có một quá trình chứ." Tống Hào nghe vậy thì ngạc nhiên: "Tôi còn tưởng cô không thích nói chuyện." Tuy họ không được phân vào cùng một tổ nhưng ngày thường vẫn hay gặp mặt, anh ta chưa từng thấy Tô Bối nói chuyện, mỗi ngày chỉ thấy cô bận rộn với những nhiệm vụ mà chị Trần giao cho. Tô Bối nghe anh ta nói vậy thì sững sờ, rồi nhanh chóng hiểu ra tại sao anh ta lại nghĩ như thế. Cô làm việc dưới trướng chị Trần, chị ấy là người một khi đã bận rộn thì sẽ không nói chuyện, một mình cô đương nhiên cũng không thể tự nói chuyện được. Không ngờ lại khiến người khác tưởng rằng cô không thích nói chuyện. Tô Bối cười cười không nói gì. Nghỉ ngơi gần xong, Tô Bối chào tạm biệt Tống Hào rồi quay về. Chị Trần thấy cô trở lại liền liếc nhìn cô một cái. "Tiểu Tống tìm cô nói chuyện à?" Tô Bối nghe vậy thì sững người. Sao chị ấy lại biết? Chẳng lẽ chị ấy đã nhìn thấy? Chị Trần dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô, cười khẩy một tiếng: "Cậu ta quen làm mấy trò này rồi." Thôi được rồi. Tô Bối gật đầu. Chị Trần nói: "Bất kể cậu ta nói gì, đừng nghe cậu ta, có thời gian đó không chịu tập trung nghiên cứu cho tốt, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi." Tô Bối khẽ nhếch mép, cảm thấy chị Trần nói rất đúng. Cô tiếp tục làm công việc mà chị Trần đã giao trước đó, chị Trần dừng lại: "Những việc cô đang làm bây giờ tuy đều là việc nhỏ nhưng lại rất quan trọng, ngành của chúng ta kỵ nhất là nóng vội, đừng cố gắng một bước lên trời, mọi việc đều phải tuần tự tiến lên, nền móng không xây tốt thì nói gì đến nhà cao tầng!" Chị ấy cằn nhằn vài câu, lại giao cho Tô Bối không ít việc. Bây giờ họ đang nghiên cứu một loại linh kiện cơ khí chính xác, đã đến giai đoạn cuối cùng. Tô Bối tăng ca cả một đêm, ngày hôm sau về nhà ngủ một giấc thật say. Ngày hôm sau đi làm, vừa đến nơi đã được thông báo đi họp. Khi đến phòng họp, bên trong đã có khá nhiều người ngồi. Tô Bối tìm một chỗ trống ngồi xuống, liền nghe lãnh đạo cấp trên phát biểu. "Công tác khoa học kỹ thuật phải hướng tới xây dựng kinh tế, xây dựng kinh tế phải dựa vào khoa học kỹ thuật..." Cuộc họp nhấn mạnh vai trò to lớn của khoa học kỹ thuật đối với phát triển kinh tế, nhấn mạnh việc nghiên cứu ứng dụng khoa học và kỹ thuật phải phục vụ cho xây dựng kinh tế.